"Phải làm việc hết mình, phải yêu mến những người mà chúng ta phục vụ họ” - Влади́мир Влади́мирович Пу́тин
20/7/09
Dễ như vào đại học Mỹ
19/7/09
Mentorship
Mentoring is a relationship between an individual with potential and an individual with expertise. The role of the mentor is to guide the professional development of the mentee. Knowledge, experience and organizational perspective are shared candidly within a context of mutual respect and trust.
Mentoring relationships are multidimensional. They may be within or between professional ranks.
Ideally, a mentor should be someone outside the structure of performance review. An academic advisor may be a mentor, but mentors are not limited to academic advisors. When an advisor is a mentor, the conflict of commitment inherent in review requirements (e.g., examinations) needs to be recognized.
The Responsibilities of a Mentor are:
- to foster intellectual excitement
- to promote scholarly integrity and values of the profession
- to share knowledge for how a system works (the politics)
- to foster development of technical skills (grant writing, teaching, delivery of seminars)
- to facilitate networking within the professional community
- to serve as an advocate: promoting strengths of the mentee and protecting resources of the mentee (including time)
- to respect the psychological advantage inherent in a mentor/mentee relationship, including boundaries
The Responsibilities of a Mentee are:
- to identify areas for mentorship
- to identify an individual (or more than one) who meet needs for professional development
- to initiate relationships
- to formulate questions and use time with mentor efficiently
- to accept coaching
- to critically evaluate information shared by the mentor
- recognize limits of a mentor/mentee relationship
Potential Pitfalls of Mentoring
The benefits of mentoring will not be achieved, and may even be negated, if you do not follow the rules. There is a real danger of this, particularly if you:
- Do not give enough time to the mentoring task.
- Adopt a casual approach to your meetings or other forms of contact with your mentee and change them unilaterally without good reason and do not make further arrangements immediately.
- Appear to be disorganised and ill-prepared for your meetings with the mentee.
- Do not take the trouble to understand the needs and expectations of the mentee.
- Try to be nice to everyone and to satisfy their needs - in fact, to be 'all things to all people'.
- Do not listen to what the mentee is saying to you.
- Do not keep a professional distance and become too familiar with the mentee and personally involved with them.
- Adopt a patronising attitude and do not treat the mentee as an adult.
- Do not carry out what you have undertaken and, in effect, do not fulfil your part of the bargain.
- Overstep the boundaries - for example, by straying into tutoring or direct training.
Avoiding the Pitfalls
The responsibility for maintaining the mentoring relationship rests with you as the mentor. If you do not make every effort to do so, some of the pitfalls might occur. It is important, therefore, to give some consideration to avoiding them. Here are a few suggestions:
- Do not promise what you are unable to deliver.
- Always do what you have promised within the time agreed.
- Don't let the relationship break down through lack of or infrequent contact.
- Bear in mind that you can't solve all the mentee's problems at one meeting.
- When meeting the mentee, don't talk too much and don't be dictatorial.
- Always give the mentee the opportunity to speak and listen to what they are saying.
- Stick to your mentoring role and don't stray into management.
- Finally, and above all, maintain confidentiality and don't talk to others without the mentee's consent.
http://www.howtobooks.co.uk/business/coaching-mentoring/mentoring-uk.asp
Mentoring Skills
Mentoring is essentially a practical exercise and you will find that your skill as a mentor will get better with practice. No two situations are identical and what works within one relationship will not necessarily work for another. There are very few instances when you can apply a standard answer to any particular problem, and thus there are no right or wrong solutions you will be able to apply universally. Nevertheless, there are certain good practices that will help you to tackle the role in a positive manner. Likewise, there are several bad practices to be avoided.
In order to undertake the role of mentor you will need to communicate with your mentee on an ongoing and regular basis. The way in which you prepare for and carry out mentoring meetings can have an important bearing on the relationship. Your approach to the meetings and the logistics used to set the scene for such meetings can be instrumental in the way in which your mentee views you and the process. You will need to consider how to deal with issues that will arise. These may be work related, personal, technical or professional, and each type may need a different approach.
One of the most important ways in which you can assist your mentee to achieve their objectives is by networking. It is extremely unlikely that you will be able give help and advice on all the issues that will arise. However, your experience may well have enabled you to build up a network of contacts that you can use to increase the options open to you. You can also use such networking to enable the mentee to develop and widen their own contacts.
You will find that, if you are to build up a good relationship with your mentee to such an extent that they will come to trust you, you will need to find ways of maintaining contact with them at all times, not just when there are problems. The ways in which you do this will vary and must be in a style that is comfortable for both of you.
No matter how much you work at the mentoring process there will often be times when conflict will arise with third parties who also have a relationship with your mentee. For you to be successful you will have to learn how to deal with these external relationships. Both you and your mentee will have to understand the roles of these other people and you will need to be able to deal with any circumstances that arise without breaking the rules of confidentiality or having an adverse effect on a situation.
http://www.howtobooks.co.uk/business/coaching-mentoring/mentor-skills.asp
Types of Mentor : Business, Learning and Beyond
There are a variety of situations in which mentoring is used. They are listed with a brief explanation of each.
1. The Education Mentor
Mentoring is now used frequently in schools and in institutes of higher education. At the higher-education level, mentoring schemes exist to help student teachers in their final year of training and in their first year after qualifying. Some universities use mentoring schemes to help newly appointed lecturers to settle into their roles.
2. The Induction Mentor
Many organisations designate a well-experienced member of staff to help new employees in the early stages of employment, until the new employee feels confident in their new environment.
3. The Training Mentor
A training mentor is an experienced person, who is available to help new employees and those with changed responsibilities as they acquire new skills and adapt to change. They are there to get the best out of training. It is important not to confuse this role with that of the departmental trainer or training instructor, whose job it is to teach the new skills and routines that have to be learned.
A training mentor may also help trainees undertaking a formal practical training programme to get the best out of their work.
4. The Professional Qualification or Vocational Qualification Mentor
The professional qualification mentor is a role that may be required by a professional institute. Their function is to guide a student towards qualification. In contrast, the vocational qualification mentor is concerned with helping an individual to prepare for and acquire a National Vocational Qualification. Their role is to guide the individual through their training and the gathering and presentation of their portfolio of evidence of experience, by which they can prove their competence at the required standard.
5. The Mainstream Mentor
This is very much a general mentoring role and, in those organisations with a broad mentoring policy, will be the most common. The role of the mainstream mentor is to act as a guide, adviser and counsellor at various stages of career development, through whatever transitions occur or may be anticipated.
6. The Board-level or Executive Mentor
There is no reason why mentoring should be confined to staff at the beginning of their careers or who are developing within a profession or an organisation. Directors at board level can benefit from the service of a mentor. This is not uncommon and, frequently, a senior individual (possibly from outside the organisation) will provide support to directors and executives on strategic matters, career development and other issues associated with change.
http://www.howtobooks.co.uk/business/coaching-mentoring/business-mentor.asp
The Role of a Mentor
Mentoring is about one person helping another to achieve something. More specifically, something that is important to them. It is about giving help and support in a non-threatening way, in a manner that the recipient will appreciate and value and that will empower them to move forward with confidence towards what they want to achieve. Mentoring is also concerned with creating an informal environment in which one person can feel encouraged to discuss their needs and circumstances openly and in confidence with another person who is in a position to be of positive help to them.
The need or even the necessity to achieve is present in all stages of life. At school and higher education there are standards to attain and examinations to be passed. If we have a hobby or a spare time interest, it is likely that we will be keen to get to grips with it as quickly as possible. When we start work we need to know the ins and outs of our job and what we are expected to do. In time, we may wish to consider the career prospects that exist in our current job and what we might aspire to. On a personal level, we may have set goals for achievement in the medium and long term. Clearly, we need help, advice and support in many aspects of life.
There are many sources of help that are linked to the attainment of goals. The formal structures within education, for instance, are designed to help students to complete their studies successfully. In the world of work, most organizations have systems of training and in-service development. Frequently, these are linked, and rightly so, to formal strategies for training and development, supported by processes of appraisal and performance review. Many of these approaches, however, have a common element - they take place in-house within the line management structure. Formal training and development structures are intended to be supportive and helpful. It is a fact of life, however, that some people do find it difficult, and possibly embarrassing, to discuss matters of a personal nature and their true career development intentions with those with whom they are in a line management relationship. In such cases, some other type of help and support is desirable.
Mentoring is an approach to people development that introduces an independent and objective source of help outside and independent of the line management relationship. It is being introduced, increasingly, into many different organizations and circumstances. Common examples are found during formal periods of training, in preparation for vocational or professional qualifications, in the introduction of new employees to new jobs and, at the opposite end of the structure, to help senior members of staff to prepare for their next posts. Mentoring also features within the academic sector - in the staff development processes of some colleges of further and higher education - and is also being used in schools to foster the development of gifted schoolchildren.
Whatever the circumstances, mentoring is an exclusive one-to-one relationship, is completely confidential and can be a useful complement to other staff development tools.
http://www.howtobooks.co.uk/business/coaching-mentoring/role.asp
18/7/09
Đánh giá học phần tại Trường Đại học Cần Thơ
Năm 2006, chuyên gia về đảm bảo chất lượng của Hà Lan giúp Trường thiết kế bản câu hỏi để đánh giá môn học. Bản hỏi này được Việt hoá và được góp ý nhiều lần thông qua các hội thảo (Phụ lục 2). Đến năm 2007, chúng tôi thực hiện đánh giá học phần một cách rộng rãi và bản hỏi này được phát đến sinh viên. Khác với lần đầu, Trường cho giáo viên đăng ký đánh giá, tức là việc đánh giá nay không bắt buộc mà dựa trên tinh thần tự nguyện. Kết quả bản hỏi nhập vào máy tính và gửi về cho giáo viên để họ tham khảo và nâng cao chất lượng giảng dạy. Trong lần đánh giá này, giáo viên cảm thấy thoải mái hơn vì kết quả đánh giá không gửi cho lãnh đạo các đơn vị. Giáo viên cũng nhận thấy rằng phản hồi từ phía sinh viên thông qua bản câu hỏi giúp họ nhìn lại chính mình và giảng dạy tốt hơn.
16/7/09
What is mentoring?
Employee training system under which a senior or more experienced individual (the mentor) is assigned to act as an advisor, counselor, or guide to a junior or trainee. The mentor is responsible for providing support to, and feedback on, the individual in his or her charge.
Mentoring 2
There are many perspectives on the definition of mentoring, especially since the relatively recent popularity of personal and professional coaching. Traditionally, mentoring might have been described as the activities conducted by a person (the mentor) for another person (the mentee) in order to help that other person to do a job more effectively and/or to progress in their career. The mentor was probably someone who had "been there, done that" before. A mentor might use a variety of approaches, eg, coaching, training, discussion, counseling, etc. Today, there seems to be much ongoing discussion and debate about the definitions and differences regarding coaching and mentoring.
28/11/08
081128. Chat với Mabu
haithu2000: môn A1 là tiên quyết của môn B trong hệ chất lượng cao
haithu2000: Cả chuẩn và CLC cùng học môn B
haithu2000: Bây giờ đăng ký cho kỳ tới
haithu2000: Đầu năm học, SV Thư chuyển từ chuẩn sang CLC. Thư đã học A
haithu2000: Nhưng giờ SV Thư ko đăng ký được môn B trong CTĐT CLC dù đó là môn chung cho cả chuẩn và CLC
haithu2000: vì SV Thư đâu có tích lũy môn A1
haithu2000: Hic hic
haithu2000: Không phải do CTĐT mà do hệ thống mã số môn học chưa tính đến điều này
thu anh: o ben nay thi chi co 1 chuong trinh thoi
haithu2000: Thì thế
thu anh: thang nao hoc gioi thi bang D, HD
thu anh: thang nao dot thi P
haithu2000: CLC = Chuẩn + A, B, C
haithu2000: Chứ ko có cái đoạn *, **, ***
5/11/08
081105. Suy nghĩ
1. Điều kiện để tổ chức thi theo tín chỉ:
- Chương trình đào tạo
- Số lượng SV dự thi
- Số lượng CBCT
- Cơ sở vật chất
- Khung thời gian tổ chức thi
- Bộ phận tổ chức thi chuyên trách và chuyên nghiệp??? Phòng KHẢO THÍ
2. Xếp lịch thi như thế nào?
- Các kịch bản
- Nguyên lý "lấy riêng" làm gốc, "không riêng có chung", "nhiều riêng một lịch", "riêng - chung lộn ngược"
- Giãn cách và điều chỉnh: Ca thi "phao cứu sinh"
Mời bà còn nhào dzô bình luận đê!!!!
2/11/08
081102. Suy nghĩ
1. Mục "Chia sẻ kinh nghiệm học tập" (những SV đạt học lực loại giỏi 3,2 trở lên có kinh nghiệm gì để thành công?)
2. Diễn đàn (không có diễn đàn thì việc trả lời thư trở thành vô tận rồi, nhưng chắc không nên chung với svnhanvan.org. Vấn đề là làm sao để quản trị được công việc này nhỉ?)
3. Cộng tác viên
(tìm người chung sức dựng xây)
PHẦN MỀM
1. Khi nào có thể mở online? với điều kiện gì? ai sẽ tư vấn để trả lời câu hỏi này?
2. Khi nào giảng viên có thể sử dụng online? với điều kiện gì? bộ phận nào chịu trách nhiệm tổ chức tập huấn đây?
1/11/08
Những câu hỏi
2. Tại sao sinh viên luôn kêu khó về chuyện đăng ký học và đăng ký thi?
3. Tại sao sinh viên luôn gặp khó khăn khi cần nói về nhu cầu của mình?
4. Tại sao sinh viên luôn có nhiều ý tưởng hay cho những chuyến picnic với sự sáng tạo vô tiền khoáng hậu của cả tập thể nhưng trong việc học lại gần như không thấy?
(any more)
"Nhật ký" đăng ký môn học trực tuyến của năm học 2007-2008 của ĐH Cần Thơ
HK2 :
HK hè (HK này):
- Ngày 22/4 bắt đầu chạy lại. SV K30 đăng ký tốt, không có gì trục trặc.
Thầy Xê chỉ đạo: Ngừng server "bảo trì" tiếp! Ngày mai (27/4) chạy lại lúc 7:30.
28/5/08
Trông người lại ngẫm đến ta
2 entries copy from Giang~!~
- Học ít hơn để biết nhiều hơn
-
Lâu nay, tôi vẫn suy nghĩ về việc trên. Sau rốt tôi nghĩ ra thế này:
Học ít:
- Giảm tải giáo trình. Cắt bớt còn lại khoảng 1/5 là đẹp.
- Giảm lý thuyết. Nếu cần thiết có thể không dạy lý thuyết.
- Giảm tự luận khi thi cử.
Biết nhiều:
- Thực sự đọc giáo trình (thay vì mua một đống dày cộp về vứt xó)
- Biết tự học lý thuyết 1 cách tự nguyện (vì nhu cầu tìm hiểu tự thân)
- Tăng cường trí tưởng tượng và khả năng phê phán (vì tránh được lối mòn khi phải thi viết tự luận).
- Tăng cường khả năng đọc vì có thời gian để đọc sách nhảm mà không phải lo học mấy mớ kinh điển thực sự nhảm.
Tóm lại, tôi nghĩ là sinh viên sẽ giỏi hơn hẳn nếu có người tin họ và ĐỂ CHO HỌ YÊN!
Thursday March 13, 2008 - 12:43pm (ICT)
- ------------------------------------------
- Vẫn chuyện học ít để biết nhiều
-
Trong một lần lên lớp tiếng Bồ với các giảng viên toán, bố tôi có hỏi tại sao trong một phương trình, khi chuyển vế lại phải đổi dấu?
Ví dụ: a + b = c +d, chuyển vế b sẽ được a = c + d – b.
Tất cả các giảng viên đều ngắc ngứ rồi tịt. “Ở VN thì thế được, chớ sang bên kia học sinh thắc mắc ngay. Không biết tại sao thì làm sao mà dạy được?” – bố tôi khoái trí (chả là cụ biết câu trả lời) (*)
Bây giờ thử đọc mấy cái câu này coi:
- Như chúng ta đều biết, chức năng cơ bản của báo chí là tuyên truyền và giáo dục. (và vì “chúng ta” đều biết cả rồi nên khỏi phải chứng minh nữa ).
- Mác cho rằng tính đảng là đỉnh cao của tính khuynh hướng. Đó còn là động lực tạo nên cảm hứng của người Viết (Đố ai dám cãi?)
- Lý luận báo chí cách mạng chỉ ra rằng thể loại báo chí hình thành trong cuộc đấu tranh giai cấp (Lý luận báo chí cách mạng là thằng nào? Còn đấu tranh giai cấp là giống gì mà đẻ ra tất cả?)
Đấy, chuyện này lạ gì. Trong ngành của tôi chuyện này đầy ra.
Những phán đoán được mặc nhiên công nhận đúng.
Những chân lý tự nó chạy vòng quanh không ai kịp tóm lại để hỏi xem nó xuất phát từ đâu,
Những định kiến hoàn toàn vô căn cứ nhưng luôn chắc như đinh đóng cột.
Cay cú tí thôi. Còn nghiêm túc mà nói, quan điểm của tôi về mọi loại lý thuyết là tính mở của nó. Người truyền đạt lý thuyết phải tránh được lối “tẩy não” đối với người tiếp thu.Học lý thuyết sẽ không phải là học nó, mà là học cách đặt nó vào một hệ thống những điều mình đã biết và tiếp tục mở rộng hệ thống đó.
Tôi biết nhiều người thông minh đĩnh ngộ, nhưng mớ tư duy của họ đóng khung chết cứng chứ chả bao giờ vận động.
PS: Nhân chuyện này, tôi cũng xin giải thích luôn cái vụ bạn bè cứ nói tôi là loại "lá mặt lá trái". "Lần trước cãi nhau với mày, mày cãi kiểu này. Lần này thì mày lại nói ngoắt lại. Chả biết thế nào mà lần. Cãi nhau với mày bố thằng nào mà chịu được".
Chả là mỗi lúc tớ say sưa với một một kiểu lý giải, một kiểu ní nuận khác nhau mà lần nào tớ cũng đắm đuối cá chuối như lần nào cho đến khi tớ chán nó. Mấy lị, nếu 2 lần cãi lộn đưa ra 2 lý lẽ ngược nhau mà đều thuyết phục thì chả phải là rất thú sao? :D
(* Bố tôi nói rằng có một tiên đề là: nếu hai đại lượng bằng nhau thì vẫn cứ bằng nhau nếu thêm vào hoặc bớt đi cùng 1 lượng. Vì thế, chuyển vế tức là cùng trừ đi số hạng đó, cho nên sẽ đổi dấu. Dễ ợt!)
Previous Post: Học ít hơn để biết nhiều hơn
24/5/08
Giáo dục VN: Nguy cơ tụt hậu ngay khi ra trường
| tuanvietnamnet.vn | ||
| Ở nước ta, không ít người ngày tốt nghiệp đại học cũng là ngày họ xếp lại sách vở, thở phào nhẹ nhõm rằng tất cả kiến thức của nhân loại ta đã nắm trong tay và cứ thế mà áp dụng, không cần biết nguy cơ lạc hậu đang đứng ngay cạnh cổng trường. | ||
| Tháng 6 năm 2007, tôi (tác giả bài viết) có may mắn được tham dự bàn tròn về giáo dục với các nhà khoa học đoạt giải Nobel tại Lindau, một thành phố nhỏ trên hồ Constance giữa biên giới ba nước Đức, Thụy Sĩ và Áo. Có thể nói những ý kiến được đưa ra trong buổi thảo luận bàn tròn này rất đáng được nghiền ngẫm nếu chúng ta thực sự quan tâm đến triết lý giáo dục. Có nhiều ý kiến khác nhau nhưng tựu trung tôi xin phép được chia thành hai khuynh hướng. Khuynh hướng thứ nhất: nền giáo dục cần trang bị cho người học một lượng kiến thức càng nhiều càng tốt để họ có thể có một nền tảng vững chãi khi ra trường. Khuynh hướng thứ hai cho rằng nền giáo dục nên nhấn mạnh đến kỹ năng xử lý vấn đề đặt ra trong cuộc sống hơn là tập trung vào việc làm đầy kiến thức đã có sẵn. Người cỗ vũ mạnh mẽ cho khuynh hướng này là tiến sĩ Richard J Robert, người đoạt giải Nobel Y Học năm 1992. Chúng ta có thể hình dung quá trình giáo dục như thể một cuộc hành trình. Khuynh hướng thứ nhất cho rằng người lữ hành cần được chuẩn bị đầy đủ hành lý thì mới có thể đến đích được. Khuynh hướng thứ hai cho rằng chỉ cần hành lý gọn nhẹ thôi mà cái quan trọng là người đi cần biết được những kỹ năng giải quyết những tình huống xảy ra trên đường. Giáo dục Việt Nam hiện tại: Khuynh hướng thứ nhất... Không khó khăn gì để thấy một cách rất rõ ràng rằng nền giáo dục hiện thời của chúng ta là con đẻ của khuynh hướng thứ nhất. Nó có cội nguồn lâu đời từ việc sĩ tử phải thuộc làu làu Tứ Thư, Ngũ Kinh. Những gì được thánh hiền dạy là chân lý và người học chỉ có mỗi việc hiểu và vận dụng cho hay cho đúng (chứ ít nói đến tính sáng tạo) những điều vốn được xem là chân lý phổ quát trên. Tinh thần giáo dục ấy, trải qua hàng mấy ngàn năm, dường như đã ăn sâu vào tiềm thức của rất nhiều người kể cả những người làm công tác giáo dục lẫn những người "sống ở ngoại ô" của giáo dục. Mục đích của Nho giáo đã có mầm mống của sự bảo thủ: Khổng Tử mơ ước quay trở lại thời thịnh trị Thuấn, Nghiêu vốn là chế độ nông nô đã bị lịch sử bước qua. Nhưng, trong bối cảnh bùng nổ thông tin và sự can thiệp mạnh mẽ của công nghệ vào giáo dục và tự giáo dục như hiện nay thì tinh thần ấy đã không còn phù hợp nữa. Và không chỉ đến bây giờ chúng ta mới nhận thấy điều này mà ngay cả ở thế kỷ XIX, Cao Bá Quát đã chua chát: "Tân Gia từ vượt con tàu/ Mới hay vũ trụ một bầu bao la/ Giật mình khi ở xó nhà/ Văn chương, chữ nghĩa khéo là trò chơi" Bản dịch của Trúc Khê) ...Và những hệ luỵ Có thể nhận diện một cách rất cụ thể những hệ lụy của lối giáo dục này trong thực trạng nền giáo dục nước ta hiện nay thông qua một số ví dụ sau. Ví dụ thứ nhất: Vì sao học sinh của chúng ta rất kém môn lịch sử mặc dù không phải dân tộc chúng ta không có một bề dày lịch sử đáng để tự hào? Học sinh của chúng ta lười học, quay lưng lại với lịch sử dân tộc? Không đúng! Lỗi nằm ngay ở chỗ chúng ta đã sai lầm từ đầu trong cách xây dựng chương trình sách giáo khoa. Xuất phát điểm là người viết sách muốn học sinh nhớ càng nhiều càng tốt nên sách giáo khoa quá chú trọng đến các sự kiện, ngày tháng, con số. Nhà trường đã bắt học sinh cố nhồi nhét những kiến thức khô khan và rất dễ quên ấy vào đầu mặc dù ngay cả bản thân thầy cô cũng không mấy ai nhớ cho kỹ càng nếu không đọc bài trước khi lên lớp. Có lửa đam mê nào được thắp lên từ ngọn đuốc hào sảng của lịch sử dân tộc? Không lạ khi học sinh chỉ học đối phó, học cho xong chuyện. Bởi vậy học sinh không thể mang được những hành trang thu nhận trên lớp ra khỏi cổng trường. Một phản ứng phụ nghiêm trọng hơn là với cách học nhồi nhét như vậy, nhà trường đã tạo nên cho học sinh một phản xạ có điều kiện vô cùng vô lý: Sợ lịch sử thậm chí ghét lịch sử. Với tâm lý đó, không khó để trả lời câu hỏi vì sao trí thức của chúng ta kém văn hóa, lịch sử và cũng không mặn mà lắm với chuyện bồi bổ lỗ hổng này. Ví dụ thứ hai: Vì sao một tỉ lệ lớn sinh viên ngoại ngữ của chúng ta ra trường “vừa câm vừa điếc ngoại ngữ”? Người ta đã xây dựng chương trình quá nặng nề về lý thuyết, về ngữ pháp mà không hoặc chưa chú ý thỏa đáng đến kỹ năng giao tiếp của sinh viên. Mặc dù những phòng thực hành tiếng được xây dựng lên trong nỗ lực nâng cao năng lực giao tiếp của sinh viên nhưng rõ ràng đó cũng chỉ giúp cải thiện một phần nào khiếm khuyết đã nêu mà thôi. Trường ngoại ngữ hiện nay không tạo đủ môi trường cần thiết để sinh viên phải vận dụng những lý thuyết đã học vào thực tế, để xử lý vấn đề do thực tế đặt ra. Việc giao lưu quốc tế, một trong những yêu cầu thiết yếu của việc dạy và học ngoại ngữ, đối với một số trường gần như là xa xỉ phẩm. Chỉ có những sinh viên nào năng động, chịu khó lăn vào cuộc sống để học thì khả năng giao tiếp của họ mới phát triển. Còn lại, những sinh viên khác, kể cả những người chăm chỉ, cần mẫn học cho xong chương trình kinh viện của trường để lấy bằng tốt nghiệp thì chắc chắn sẽ không đáp ứng được nhu cầu của công việc sau này. Những hành trang mà nhà trường trang bị trong 4 năm dường như rất ít giúp ích cho họ, thậm chí đôi khi những kiến thức kinh viện ấy lại làm cản trở họ nữa là đằng khác. Hậu quả là để nói một câu giao tiếp mà người sinh viên bị bó buộc bởi những quy tắc văn phạm, do vậy, sự lưu loát là rất khó đạt được. Không ít cơ sở sử dụng lao động phải bỏ tiền và thời gian ra đào tạo lại. Ví dụ thứ ba: Tôi cũng đã từng tiếp xúc và quan sát các sinh viên y khoa năm cuối của Pháp và Đức. So với sinh viên Việt Nam thì kỹ năng lâm sàng của họ kém hơn nhiều. Nhưng chỉ một năm sau khi họ vào nội trú hoặc chuyên khoa thì khả năng đối mặt với các tình huống lâm sàng của họ đã tiến bộ với một tốc độ chóng mặt. Cùng với đó là khối lượng kiến thức của họ cũng tăng nhanh một cách đáng khâm phục. Điều đó có được là quá trình đào tạo y khoa của họ mang tính dân chủ rất cao. Người thầy, thậm chí những người rất giỏi, vẫn không chỉ tập trung vào chuyển tải kiến thức mà quan trọng hơn họ tạo cho sinh viên cách đánh giá, phân tích, tổng hợp và giải quyết vấn đề, cách tìm tài liệu cũng như cách tự học. Đó là cách họ giúp kiến thức sách vở dần thấm vào sinh viên buộc phải giải quyết một vấn đề cụ thể nào đó. Thẩm thấu theo cách này, kiến thức mới và cũ sẽ liên kết với nhau một cách logic và hữu cơ hơn rất nhiều cách học trả bài của chúng ta. Một ví dụ thứ tư: Vì sao sinh viên công nghệ thông tin của Việt Nam đã lạc hậu ngay từ khi rời cổng trường đại học? Ngoài việc công nghệ thông tin có những bước tiến chóng mặt, những gì học được trước đây một năm, một tháng, thậm chí một ngày đã hoàn toàn có thể trở thành lạc hậu. Nhưng tại sao những nước tiên tiến khác, sinh viên công nghệ ra trường lại có thể bắt nhịp ngay vào môi trường công việc mới? Đó chính là sự khác biệt của hai tinh thần triết lý giáo dục. Nếu chúng ta chỉ chú trọng vào kiến thức thì kiến thức sẽ nhanh chóng bị lỗi thời. Nếu chúng ta chú trọng đến kỹ năng xử lý vấn đề thì với những kiến thức cơ bản của trường đại học, sinh viên ra trường có thể nhanh chóng nắm bắt được vấn đề mới nhanh chóng hơn, giảm thiểu nguy cơ bị sốc. Nguy cơ lạc hậu ngay khi nhận bằng tốt nghiệp Trong khi với nước ta, không ít người ngày tốt nghiệp đại học cũng là ngày họ xếp lại sách vở, thở phào nhẹ nhõm rằng tất cả kiến thức của nhân loại ta đã nắm trong tay và cứ thế mà áp dụng, không cần biết nguy cơ lạc hậu đang đứng ngay cạnh cổng trường. Cũng có không ít lời ca thán từ phía sinh viên về một giáo sư khả kính nào đó là vị này vẫn rất an nhiên truyền đạt cho sinh viên những kiến thức thu nhận được từ những năm 70 của thế kỷ trước và bắt họ phải xem đó là chân lý. Cách giáo dục kinh viện sẽ tạo nên một lữ khách ôm đồm và luống cuống với một mớ hành trang vào điểm khởi đầu và nặng nhọc lê bước trên con đường đi tới. Người lữ hành này càng lúc càng nặng nhọc và bàng quang với tất cả những sự kiện trên đường và hành lý dần dẫn rơi vãi hoặc iu thối hoặc mục ruỗng. Cũng trên con đường ấy, lữ khách thứ hai chỉ mang trên vai một túi hành trang gọn nhẹ với những bước chân ban đầu còn bỡ ngỡ nhưng càng ngày càng mạnh bạo, thoăn thoắt đầy tự tin. Đi đến đâu và dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người lữ khách này cũng có thể tìm cách giải quyết một vấn đề gặp phải để tiếp tục cuộc hành trình. Trên con đường đi đến đích, có hằng hà vô số “siêu thị kiến thức” mà việc mở cánh cửa vào siêu thị này không khó hơn một cái nhấp chuột là mấy. Một người đi chợ thông minh sẽ biết chọn siêu thị nào, chọn món hàng nào thích hợp. Nhiệm vụ của giáo dục hiện đại là tạo nên những người đi chợ thông minh như vậy. Như vậy, giữa hai lữ khách, ai vượt lên trước có lẽ không phải là câu hỏi khó. Cái khó là chúng ta có dám làm một cuộc cách mạng để thay đổi những quan điểm giáo dục cũ đã gần như trở thành máu thịt của dân tộc hay không. Khó chứ không phải không làm được bởi lịch sử đã chứng minh rằng dân tộc ta có năng lực tiếp nhận và đổi mới mạnh mẽ. Và dù khó chúng ta vẫn phải làm vì chúng ta đang bắt đầu một cuộc hành trình hội nhập trên đại lộ đi tới tương lai của toàn nhân loại. Làm khác đi hoặc chậm trễ, chúng ta sẽ tụt lại phía sau. Trong thời đại hiện nay, tụt lại phía sau đồng nghĩa với vĩnh viễn không bao giờ bắt kịp những người đi trước.
|
13/5/08
Kỹ năng tư duy
1/4/08
Một luận điểm giáo dục mới
| Thanh Nien Online 21:49:00, 31/03/2008 | ||
Lâu nay, ngành giáo dục tổ chức trường lớp, biên soạn chương trình và tổ chức dạy học dựa vào một luận điểm là trẻ em cùng lứa tuổi thì cùng trình độ nhận thức. Từ luận điểm mang tính giả thuyết đó, người thiết kế chương trình soạn ra một bộ chương trình, cụ thể hóa mục tiêu giáo dục, chia thời gian học của đứa trẻ thành từng bậc học, lớp học, năm học, học kỳ, tuần học và tiết. Mỗi tiết được sử dụng để truyền đạt một đơn vị kiến thức được giả thiết là tiếp thu được với học sinh có nhận thức trung bình thuộc lứa tuổi đó. Từ đó mà hình thành những quy định bất di bất dịch trong công tác quản lý trường, lớp phổ thông từ lớp 1 đến lớp 12 như: lớp nào thì học bộ chương trình ấy, bắt đầu và kết thúc cùng thời điểm; mỗi môn học đều được quy định số tiết dạy trong tuần mà giáo viên không có quyền thay đổi; mọi học sinh trong một lớp vào cùng thời điểm đều được học (nghe thầy cô trình bày, giải thích, hướng dẫn luyện tập...) giống nhau về nội dung được quy định cho lớp đó... Cách tổ chức trường lớp, biên soạn chương trình, quản lý hoạt động dạy và học như vậy có lợi là tiết kiệm tiền bạc, nhân sự, công sức cho người quản lý giáo dục và người đứng lớp. Song người dạy học có kinh nghiệm nào cũng từng thấy trong thực tế là luận điểm trẻ em cùng lứa tuổi thì cùng trình độ nhận thức không phải lúc nào cũng đúng. Thực hiện một cách máy móc luận điểm đó khiến cho học sinh khi học phải "chờ nhau" để được học xong một bài hay kết thúc một môn học, "chờ nhau" để được lên lớp. Có thể minh họa tình trạng này bằng hình ảnh đoàn xe xếp hàng dài trước tín hiệu đèn xanh vẫn không chạy lên được do còn nhiều xe trước mặt mình chưa chuyển bánh; còn nếu chẳng may trước mặt có một xe bị hư thì các xe sau dồn cục lại để chờ. Chẳng những học sinh này phải chờ học sinh kia mà trong mỗi học sinh, môn học trơn tru này cũng phải "chờ" môn học bị "sự cố" khác. Một học sinh thật xuất sắc về toán nhưng yếu môn khác thì môn toán phải chờ môn kém ấy đạt trình độ trung bình để cùng vượt qua chương trình quy định cho lớp đó... Chúng ta đang nêu khẩu hiệu "lấy học sinh làm trung tâm", cá thể hóa việc dạy học. Khẩu hiệu này rất hay, rất đúng, rất nhân văn nhưng làm sao biến thành hiện thực trong khi toàn bộ bộ máy quản lý giáo dục phổ thông hoạt động theo cái trục là luận điểm nói trên? Từ bao năm nay, nhà trường vẫn bắt học sinh cùng một lớp học theo cùng một thời khóa biểu và một bản phân phối chương trình, dù khả năng tiếp thu của từng em là khác nhau, khả năng tiếp thu của mỗi em trong môn học này là khác với khả năng tiếp thu của chính em đó trong môn học kia. Từ đó mà diễn ra bi hài kịch là tất cả học sinh trong một lớp, dù trình độ cao thấp khác nhau, dù nhận thức nhanh chậm khác nhau, nhất nhất đều phải đi đều bước, cùng tốc độ! Chương trình mỗi lớp thì mọi học sinh đều phải học trong cùng thời gian như nhau là 1 năm học với 35 tuần học. Ai theo không kịp vài môn học khiến cho điểm trung bình năm không đạt chuẩn lên lớp thì buộc phải ở lại lớp, nghĩa là học lại toàn bộ chương trình các môn của lớp đó trong trọn một năm học nữa, dù chỉ cần một vài tháng là đã có thể theo kịp chương trình môn học mình bị mất căn bản. Như vậy thiết kế công tác quản lý dạy và học có lợi cho người dạy nhưng hoàn toàn bất lợi cho em học sinh phải ở lại lớp. Nó lãng phí thời gian, sức lực, tiền bạc của các em và phụ huynh, làm em học sinh đó chán nản do phải học lại những môn mà mình đã đủ trình độ. Làm sao em học sinh lưu ban đó cảm thấy "mỗi ngày đến trường là một ngày vui" được? Năng lực tiếp thu của mỗi học sinh về một môn học nào đó trong chương trình một lớp là "bàn chân", còn thời gian học, cách dạy học ở lớp đó là "chiếc giày". Chúng ta giả định rằng mọi trẻ em cùng tuổi thì "bàn chân" phải cùng cỡ nên chúng ta quy định các em phải mang "giày" đúng số đo đó vào tuổi đó. Không vừa thì cũng cứ phải mang, gọt chân cho vừa mà mang. Nhưng trong đời, khi đi mua giày cho con, cha mẹ không gọt chân con mình để lựa đôi giày ưng ý mà căn cứ vào kích cỡ thật của bàn chân con mình để mua. Phương pháp Kumon May thay là hiện nay có một phương pháp dạy học khác có thể bổ khuyết cho kiểu dạy học “gọt chân theo giày” trên. Đó là phương pháp dạy học mang tên Kumon mà triết lý là “đóng giày theo chân”. Kumon là một giáo viên dạy toán bậc trung học nhưng con trai ông lúc vào tiểu học thì kém môn toán. Bị vợ trách là chỉ lo dạy con người mà quên con mình, ông bỏ thời gian ra nghiên cứu trường hợp của con và đặt ra hệ thống bài tập riêng cho đứa bé. Mỗi ngày em học toán 30 phút theo phiếu bài tập do cha soạn. Điều kỳ diệu là sau 4 năm học theo kiểu của cha bày, trình độ đứa bé đã tiến bộ hẳn lên, em đủ sức làm các bài toán vi tích phân của lớp 11 dù mới học lớp 6 ở trường. Bí quyết của phương pháp Kumon là xác định được đúng xuất phát điểm của mỗi học sinh về môn học (chân), từ đó thiết kế một hệ thống bài tập tuần tự, vừa sức (giày) để học sinh làm mỗi ngày 30 phút bằng giấy bút và cục gôm thông thường mà không cần thiết bị gì hiện đại, làm cho đến khi nào thành thạo. Giáo trình Kumon được thiết kế thông qua những bước nhỏ liên quan chặt với nhau. Thành thạo bước trước mới chuyển qua bước sau. Mỗi phần bài tập được hoàn tất là một bước kết nối với phần tiếp theo. Nếu luyện tập với các bài tập theo đúng phương pháp, trẻ sẽ phát triển được khả năng tự giải quyết vấn đề. Điều này nhằm tạo điều kiện để trẻ có thể tự học. Việc tự học sẽ mang lại cách hiểu thấu đáo hơn đối với mỗi vấn đề. Kumon quan niệm là thực hành khiến cho thành thạo, thành thạo khiến cho tự tin. Học sinh mà tự tin thì hứng thú, hứng thú khi học thì đạt kết quả tốt. Phương pháp này thành công đến mức đã vượt ra xa khỏi biên giới nước Nhật. Sau 50 năm ra đời và phát triển, phương pháp Kumon đang được áp dụng tại 25.900 trung tâm Kumon ở 44 nước và khu vực trên khắp thế giới. Được cha mẹ đưa đến học tại các trung tâm Kumon không chỉ là những học sinh bị mất căn bản mà cả những học sinh chưa ham học, cả học sinh khá, giỏi, thậm chí cả trẻ trong độ tuổi mẫu giáo. Giáo dục nên nhìn thấy mặt hạn chế không nhỏ của luận điểm "trẻ em cùng lứa tuổi thì cùng trình độ nhận thức" để nghiên cứu và sớm áp dụng phương pháp dạy của Kumon. Áp dụng được phương pháp này sẽ đem lại nhiều lợi ích trước mắt và lâu dài. Lợi ích trước mắt là giải quyết kịp thời các trường hợp học sinh theo không kịp trình độ chung ở một vài môn học công cụ (Toán, tiếng Việt, tiếng Anh...) trước khi các em này phải ở lại lớp. Lợi ích lâu dài là học sinh biết cách học, hứng thú học tập và trở nên tự tin. TS Hồ Thiệu Hùng | ||
23/3/08
Tư vấn tuyển sinh 5: Năm 2009
Không! Câu chuyện này không thể quan niệm đơn giản rằng em học ngành này thì hay thế này, tốt thế kia? Em học ngành này học bổng du học sẽ rất nhiều em ạ? Em học ngành này sau 4, 5 năm nữa không thể lo thiếu việc làm nếu em học khá trở lên.
Nếu mình còn làm. Sẽ không có chuyện quan niệm đơn giản thế! Không biết là khi mình khẳng định như vậy có bị coi là chủ quan, là lý tưởng hoá không nhỉ? Mới chỉ có vài ngày đi thôi mà.
Hãy tự tin, hãy sáng suốt và lắng nghe! Đi một ngày đàng, học một sàng khôn mà!
Năm 2009, cạnh tranh với ai?
Năm 2009, truyền thông về hình ảnh nhà trường?
Năm 2009, cập nhật những sửa đổi đào tạo?
Năm 2009, University Days!
Năm 2009, bắt đầu từ 2008!
(tiếp tục cập nhật)
Tư vấn tuyển sinh 3: Về những câu hỏi
Nhưng câu hỏi để hướng dẫn các em tiếp cận với truyền thông, tiếp cận với những nhà giáo ở trường PTTH, với những người thân trong gia đình và với những người như mình.
Quan trọng thế nhưng nghe các em hỏi, vừa thương vừa giận. Thương các em chưa có được sự chuẩn bị thật tốt cho chặng đường xa sẽ đến. Giận những người làm công tác giáo dục sao không lắng nghe và phát hiện những thiếu hụt trong mỗi câu hỏi của các em.
Chuyện về những câu hỏi
(tiếp tục cập nhật)