"Phải làm việc hết mình, phải yêu mến những người mà chúng ta phục vụ họ” - Влади́мир Влади́мирович Пу́тин
22/7/09
Hội đồng KHOA
2/2/09
Em hổng biết đâu?
Nhà văn CHU LAI
2/11/08
Để nhớ trận lụt năm 2008
Nhật ký ngày mưa
(Trích "Nhật ký ngày mưa" của Quỳnh Nga).
Ngày 31 tháng 10
2h00: Đêm, đang ngủ, chợt tỉnh dậy vì tiếng mưa rất to... Mở cửa, ngó ra sân, thấy nước mấp mé lên cái bậc thềm dưới. Nhấc cái thảm chùi chân lên bậc trên, vào ngủ tiếp.
7h00: Nước mấp mé bậc trên. Chỉ cần có ai đi ngoài ngõ là nước sẽ tràn vào nhà. Vẫn ung dung ngồi lướt net. Mặc kệ cái xe để dưới sân đã gần ngập ống xả (vì không nghĩ là sẽ ngập).
7h30: Rời khỏi cái giường, đi ốp trứng gà và ăn sáng với một chút cơm cháy đóng hộp. NGON, giờ thì kí rì mà chả ngon chứ!
8h00: Sau khi nhắn tin cho sếp rằng "mưa ngập hết rồi, không đi làm được, đang ngồi co chân trên giường... Khi nào đi được thì tôi đến"... Sếp okei. Rồi chat với bạn Giang ở VP, ngoảnh ra nhìn, hóa ra nước đã dâng đến giữa nhà roài. Hic...
9h00: Thấy nước ào vào nhanh quá, vội vã dỡ quần áo ở ngăn thấp nhất của tủ, đưa lên giường, rồi vắt mấy cái váy lên cao... Chưa kịp dọn xong đống quần áo thì nhìn nước có nguy cơ ngập cả giường, hichichic... Vội vã tống cô em gái lên nóc tủ, rồi nhồi cả đống quần áo vào cái thùng carton trên đó, cả đống chăn màn, chiếu gối cũng di tản hết. Cái laptop được tắt vội và nhét lên giá sách. Nhường cái mặt bàn cho đống đồ đạc.
9h30: Nước ngập qua giát giường. Giờ thì khóc thật roài! Cái tủ lạnh, nước cũng nuốt chửng một nửa phía dưới. Không dám mở nó ra vì nước bẩn sẽ ùa vào, hic... Không cái dại nào bằng cái dại nào, không lấy đồ trong tủ lạnh ra để nấu ăn trưa, thế là XONG!
10h45: Đói, giục nhau đi nấu cháo. Có thịt gà, rau thơm trong tủ lạnh mà đành nấu cháo trắng và ăn với muối. Biết làm sao được!
Đủ mọi cuộc gọi và tin nhắn hỏi thăm, í ới suốt cả buổi sáng. Nhưng cũng chỉ thế thôi, ai mà cứu trợ được khi mà nước ngoài ngõ dâng cao ngang bụng roài. Thật khó tin là nhà ở khu vực Liễu Giai có thể ngập dã man cỡ này.
Cả buổi sáng, cả dãy tập thể chìm trong im lặng. Không ai đi làm được, không nhà nào có người dậy đi chợ. Nói chung là như một cái đảo bị cô lập với bên ngoài.
Cái xe của mình để ngoài sân thì đã ngập qua yên xe, kệ! Bình ga của Hằng thì trôi lềnh bềnh. Tất cả mọi thứ đồ đạc trong nhà cũng lần lượt NỔI! Nhìn vừa buồn cười vừa chán... Chị Nga và chị Hằng thì kê hai cái ghế lên giường, mỗi chị vắt vẻo ngồi một cái, ngủ gật. Em Trang thì ngồi ở cửa sổ giữa hai phòng, ngán ngẩm nhìn nước lên.
11h00: Nhắn tin cho cô Hương - chủ nhà, rằng: Cô ơi, nước ngập vào trong nhà gần một mét rồi ạ, hihihi... Trận mưa này ghê quá, suốt 10 tiếng mà chưa có dấu hiệu tạnh mưa... Cô Hương gọi lại hỏi han và chia sẻ với các cháu.
12h00: Ăn cháo, nhìn cảnh này mới thấy thấm cái cảnh bà con vùng lũ.
13h00: Nước bắt đầu rút, nhưng rút với tốc độ như là cafe nhỏ giọt. Trời tạm dừng mưa, sau khoảng 2 tiếng thì nước rút được một nửa. Nào thì dọn dẹp nhá. Thu dọn một cơ số thứ, giày dép đã đưa lên tầng cao nhất của giá để dép mà vẫn bị cuốn trôi, nổi lềnh bềnh.
15h00: Nước rút được 2/3, giờ mình lội trong nhà, nước chỉ còn ngập dưới bắp chân một chút, hihihi... Thế là hạnh phúc lắm roài nhá. Cơ mà giời lại mưa to rồi kìa.
Tranh thủ đi nấu ăn chiều. Vụ ăn cháo muối lúc trưa làm ba đứa đói mờ mắt. Mình dầm nước bẩn hơn 1 tiếng, vừa đi gom nhặt hết cả đống nồi niêu xoong chảo nổi giữa biển nước để rửa mới có đồ nấu, rồi hì hụi nấu nướng.
17h00: Ăn chiều. Trải một tấm nilon lên giường, mâm cơm nóng sốt được bê lên. Ba chị em ăn như một lũ sắp chết đói, hihihi...
18h00: Í ới các kiểu điện thoại hỏi han. Hầu như ít ai hình dung được cảnh nhà mình nó đang dư lào. Mưa ngớt mà mình không thể đi làm, vì ra mở cổng là nước ngập đến bụng luôn, chả lẽ không mặc gì đi làm chắc? CQ bạn Hằng cũng í ới gọi vì không ai biết là ngập nhà như thế nào, rõ khổ!
18h15: Bà chị dâu alo, hỏi thăm hai cô tối nay ngủ ở đâu, vì giường ngập hết rồi. Hai cô bảo: Giờ thì nước rút dưới giường rồi, nếu đêm mà ngập nữa thì thức vậy, hoặc ra nhà nghỉ mà thuê thôi, chứ biết làm sao giờ! Nghe bà chị dâu bảo rằng ông anh đã về từ 17h mà vẫn chưa về đến nhà, mình sốt hết cả ruột.
18h30: Ông anh về! Alo, đúng lúc Papa ở TN gọi điện xuống hỏi Lão Hạc về chưa, hic. May nhá, không thì lại loạn hết cả lên...
19h... Ngoài trời vẫn không ngớt mưa tẹo nào. Nguy cơ thức dậy giữa đêm ngày càng lớn... Mà giờ, có ra ngoài thuê nhà nghỉ thì cũng đi bộ thôi. Xe máy thì chết hẳn roài nhá, taxi chắc chắn chả dám đi vào cung đường ngập nhất HN này nhá. Mang tiếng là đường đẹp nhất HN, thế mà đoạn Liễu Giai - Nguyễn Chí Thanh lại là bị ngập ác nhất...
Nói chung là vẫn MAY MẮN NHẤT vì cả ba đứa không ra khỏi nhà hôm nay, không thì chắc chắn là "đi vươn thở, về tiếng thơ" nhá. Hai cái tủ quần áo nước ngập cả vào trong, bắt đầu bong lớp dán Fooc. Cám cảnh!
Ai mà xem thời sự hoặc chương trình cuộc sống thường ngày trên VTV1 chiều nay thì mới tin là bọn tớ khổ sở như thế nào. Thôi, vẫn may! Có người còn dầm mưa cả ngày trời ngoài đường kia kìa...
Em ơi, Hà Lội phố... Ta còn em, một ngày mưa... ta còn em... nhà ngập nước...
21h: Ba chị em thực sự lo lắng khi mưa vẫn trút ào ào. Nghĩ ra trò xếp cả đống những miếng xốp trải sàn rồi kê xuống chân giường cho cao lên... Loay hoay mãi chả được, mệt lử người, lại nghĩ ra là kê xuống dưới giát giường thì đỡ mệt hơn... Thế là lại CHIẾN.
21h30: Giường chiếu cứ bập bềnh, đứa nào bước mà không đúng chỗ có kê xốp là cả bọn lại kêu ầm lên vì sợ. Đang nằm tính là sẽ lội nước ra thuê nhà nghỉ cho yên tâm, vì mấy bác THỜI TIẾT bẩu rằng sẽ còn mưa lớn và mưa kéo dài...
Tự dưng Ngố lại nhớ ra là nhà còn cái giường hơi. Ơ, sao không bơm giường hơi lên, rồi đặt trên giường gỗ nhờ? Yeah, cả bọn mừng rú như vớ được vàng. Lại tống cô em lên NÓC TỦ để lôi cái giường hơi xuống.
Mẹ bạn Hằng alo, chị gái Hằng cũng í ới, lo lắng. Ai mà chả thế, riêng gì mình đâu. Mình vẫn may là còn có điện, có nước sạch, bếp ga vẫn nấu ngon lành, có cả net nữa nhá, có điện thoại nhá... Bà con vùng lũ còn chả có gì kìa...
22h00: Bà chị dâu cứ ơi ới gọi xem ngủ ra sao, rồi bảo sang nhà bác (ở gần nhà mình) mà ngủ. Mình khoe là có giường hơi roài, okei, chúc ngủ ngon nữa chứ, kekekekeke...
Sau một ngày í ới bao lần, M của tớ cũng đã tạm yên tâm khi nghe tớ "chốt hạ" chiện có giường hơi nhá. M lại còn bảo dư lày: "Ngố thông minh thế nhờ"!
Thế là yên tâm ngủ đêm nhá!
Hóa ra là mình đã "được" chứng kiến trận mưa lịch sử trong 35 năm qua cơ đấy! (Hồi đầu năm thì chứng kiến trận RÉT lịch sử suốt 40 năm, hay là 60 năm ấy nhờ?? Giờ đến MƯA!)
Xem tivi, lướt net, phát sốt phát rét với tình trạng mưa lũ. Sợ nhất là cái câu "dự báo mưa lớn còn kéo dài trong vài ngày tới".
Ngày 01 tháng 11
6h00: Mở mắt, nhìn ngay xuống nền nhà, nước chỉ còn khoảng 10cm thôi. May quá! Trong nhà còn 10cm thì ngoài sân cổng sẽ còn khoảng 50cm, thế là tốt roài.
7h30: Mẹ alo, hỏi xem ngủ nghê ra sao. Rồi hỏi sẽ ăn uống dư lào, nhà cửa ra sao... Túm lại là chỉ sợ con bị đói, bị rét, bị tùm lum.com, kekkeekekeke... Mà thực ra thì ba đứa vẫn khỏe re, chỉ tội hết đồ ăn roài!
7h40: Sếp nhắn tin: "Nga báo cho mọi người nghỉ nhé, ngập lắm, không đi được". Lát sau thấy sếp gọi điện: Nhà cửa sao rồi - Uh, thì vẫn ngập, đi được ra ngõ thì ngập đến bụng, nên chỉ ở trong nhà thôi... - Thế giường có ướt không? Có, ngập hết cả giường, giờ đang bồng bềnh giường hơi đây... Sếp cười sặc sụa, hiiiiiiii...
7h45: Bạn Giang nhắn tin: Nhà cậu sao rồi? Hôm nay tớ nghỉ, không dám đi đâu nữa đâu. Hôm qua tớ lội bộ từ Cty về nhà đấy, 10h tối mới về đến nhà đấy, hic... (Lội bộ từ Cty về nhà, nghĩa là hơn 5km đấy, bạn G ơi, xe buýt, taxi cũng bỏ người chạy thoát thân đến thế ư).
Em Trang ở VP cũng nhắn: Em ốm rồi, hôm qua bơi mãi mới về đến nhà, hôm nay em nghỉ nhé!
Đấy, cả nhà mình vẫn quá may mắn vì tất cả đều ở nhà, nhá!
8h00: Còi đội áo mưa đi chợ. Mình thấy nước cao quá, bảo để tí tớ đi cho, nhưng ngăn Còi mà không được. Hằng thì bảo chờ chị đi cùng, nó cũng không nghe. Nhìn nước ngập trên đầu gối nó, cũng lo, cơ mà chịu, không ngăn được thì thôi. Trước khi Còi đi chợ, mình còn kịp bảo nó đẩy cái xe lên nhà cho mình. Cái xe sau hơn 1 ngày dầm nước, chết ngỏm roài!
8h15: Đang đứng giữa nhà "oánh" răng thì bạn Hằng í ới: Nga ơi, có con rắn nước trong nhà này, hic... Mình tá hỏa, hỏi đâu, đâu... Rồi mang gậy vào khua ầm lên, mà chả bít nó nằm ở đâu nữa. Kệ, vì rắn nước có cắn cũng chỉ ngứa thôi...
8h30: Có đồ ăn sáng nhá. Bánh mì "patê" hẳn hoi nhá. Rồi thì Còi xách cả táo, cả thịt bò, sườn nhá. Còi làm phát nửa cân ruốc luôn, lại XÔM roài nhá. Ăn sáng xong, lại nằm khoèo nhìn nước dâng lên... Xác định là 3 ngày cuối tuần lội nước trong nhà, nhá!
--------------------------------------------------
"Cậu thuê thuyền sang nhà tớ đi!"
(Đào Quỳnh Nga)
Ngày 1/11/08
Cả ngày nằm trên giường hơi bồng bềnh, nhìn nước dâng trong nhà, chán cực độ. May mà khu vực này không bị cắt điện.
18h00 ngày 1/11/2008: Thế là nước đã rút gần hết trong nhà. Nhưng ngoài sân, ngoài cổng thì vẫn còn ngang bắp chân, có chỗ vẫn đến đầu gối. Dọn nhà nào...
21h00: Bạn Giang ơi ới rủ sang nhà chơi: Cậu thuê thuyền sang nhà tớ đi! Câu này chắc là khó mà lặp lại trong vòng 30 năm nữa, Giang nhờ!
2 ngày không được tắm. Nhà chỉ còn một ít nước sạch, ưu tiên để uống, nấu ăn, và vệ sinh tối thiểu...
Đứa em đi chợ về, rau gì cũng tăng giá ít nhất là gấp đôi ngày thường. Chỉ còn mỗi chị bán táo là giữ nguyên giá cũ, chị này TÌNH NGHĨA thật, chắc nhà chị í nghèo, chưa mua được máy chém như mấy nhà giàu! Cả chợ chỉ có duy nhất chị ấy bán trái cây, gồm 2 loại: Quýt và táo. Chị ấy bảo: Sáng nay có người đặt hàng nên chị ấy mới ra chợ Long Biên lấy hàng, ngập đến tận ghi đông cơ mà...
Xem ảnh, thấy nước hồ Gươm tràn bờ. Đã dự đoán thế, cơ mà nhìn nước mênh mang cũng choáng! Vào blog của đứa em vừa từ SG ra, nghe em í kể đi lội nước mà thèm, cơ mà mình mà cũng làm vậy thì không khéo về sẽ lên nóc tủ ngồi ôm quả đu đủ...
Nhìn cả đống đồ cần dọn dẹp và xử lý, nản dã man. Hờ hờ... Đang viết đến đây thì thấy nhà hàng xóm đang thử đề cái xe máy, và đạp máy mãi không nổ, chợt nhớ đến em Atila của mình cũng đang chít ngỏm củ tỏi kìa... Quả này thì phân phối lại thu nhập là cái chắc! Có đến tiền triệu hết nhờ?
Thôi, đi ngủ phát đã, hôm nay thì được ngủ giường gỗ rồi, không còn bồng bềnh như giường hơi hôm qua nữa roài. Kệ mọi thứ. Chuyện đâu còn có đó, mệt roài!
Ngày 2/11/08:
Tưởng là tạm yên ổn sau 48h mưa liên miên, và ngập lụt, hóa ra chỉ là TƯỞNG, hic!
Sáng nay, HN tạnh ráo, và còn có chút nắng nữa. Nước thì đã rút hết trong nhà, chỉ còn khoảng gần 20cm ngoài sân thôi. Mừng hú. Bắt tay vào dọn dẹp, lau dọn đồ đạc, rồi nấu nướng...
Sếp nhắn tin: "Nước trong nhà rút hết chưa? Có phải thuê nhà nghỉ không"?, lại còn kèm theo cái icon mặt cười, làm mình buồn cười quá. Hứa với sếp là sáng mai đi làm được rùi... Hy vọng là thế!
Cái cảm giác được đi dép dưới nền nhà không còn nước, sao nó khó tả đến thế hả giời! Hai ngày lội nước bì bõm để nấu cơm, để làm những việc "không thể không làm" mà thấy ớn!
Lội cái thứ nước bẩn không thể tả nổi, cái thứ nước đã hòa trộn trong đó nào là rác, nào là đại tiểu tiện, nào là chuột chết, nào là rau thối rữa, nào là bùn rác từ đẩu từ đâu... nghĩ là thấy rùng mình, ngứa hết cả chân... Thế mà cái thứ nước ấy nó đã ngập cả giường ngủ, đã chui cả vào tủ, vào mọi ngóc ngách trong nhà đấy...
Mới hiểu tại sao chỉ mơ ước được đi dép trong nền nhà khô!
Cái gì cũng ở trong tình trạng nửa khô nửa ẩm, chả tả được! Cái mùi thì khỏi nói rồi! Rồi lần lượt tắm gội sau hai ngày nhịn tắm, hic hic...
Ăn xong bữa trưa - bữa ăn thứ 4 hay thứ 5 diễn ra trên tấm nilon trên giường nhỉ? Cái giát giường vừa được cọ sạch, giờ đang kê lên, bật quạt cho nhanh khô. Nhìn hai đứa kia cuộn tròn trong chăn ngủ trên cái giát giường kê chênh vênh ấy, đến tội!
Mình bắt đầu thấy lạnh, có lẽ bị ngấm lạnh rồi. Trên mặc áo len, dưới vẫn phải mặc quần sooc. Chả còn cái gì tối ưu hơn là quần sooc trong lúc này, bởi dài hơn tẹo nữa là sẽ chấm nước khi bước xuống nền nhà, hic!
Hai đứa kia ngủ dậy, mình vào thế chỗ. Ngủ mơ màng được một chút, đầu đau như búa bổ. Lại còn ngủ mơ được ăn bỏng ngô và thịt bò khô nữa chứ...
Treo cái status: "Lạy giời đừng mưa nữa không thì nhà con chả còn cái gì không ướt, hichic", và chỉ còn biết ngồi cầu trời đừng mưa nữa, hoặc chỉ là mưa lác đác thôi, cho nước nó đừng có ngập vào nhà là may lắm rồi. Thế mà có một người cứ í ới: Mưa ngập rồi, xuống nhà anh đi, anh ngồi cầu trời mưa to nữa lên, cho ngập hết cái khu Liễu Giai, Kim Mã Thượng đi, để có đứa phải xuống nhà anh. Ác thế là cùng!...
--------------------------
Ngày bị trời "phạt"
(Thanh Thanh, Đào Tấn, Hà Nội ngày 31/10/2008).
Kinh hoàng, bây giờ chỉ còn 1 chút sức lực để nói được câu đó và gõ từng phím vô cùng mệt nhoài. Toàn thân đau kinh khủng nhưng vẫn cố hết sức để ghi lại ngày hôm nay, ngày kinh hoàng và khủng khiếp nhất trong từ trước đến nay.
Hà Nội mưa, mưa tầm tã 1 ngày 1 đêm không dứt. Mưa lụt lội khắp đường phố, mưa xối xả, mưa liên miên, mưa rền rĩ, mưa và mưa, như thể muốn cuốn phăng mọi thứ... Nhưng từ tối hôm qua đến tận 5h chiều hôm nay, mình vẫn nhìn mưa 1 cách thản nhiên, phởn phơ và nhởn nhơn, lại có phần thích thú vì mưa càng to thì càng được làm nhàn hạ hơn, mai lại là cuối tuần, trời mưa mà được cuộn trong chăn ngủ đến tận 12h trưa, khỏi phải dậy luôn thì còn gì sướng bằng.
Không biết ông trời chẳng may biếtt được âm mưu "đen tối" đó của mình hay không mà quyết định trừng phạt mình một cách khủng khiếp đến thế...
5h15, rời khỏi cơ quan, lấy xe, nhìn mưa vẫn rất nhởn nhơ (phải để xe ở Công viên Thống Nhất nên không gửi xe được trong công ty để đi xe ôm về). Còn định không mặc áo mưa, nhưng thật không ngờ, đi được 300m, từ 53 Quang Trung đi thẳng thì gặp lụt, lụt tới đùi, chết máy giữa đường, không thể nào đề được nữa, đạp cũng không được.
Một bác trung niên đang đứng sửa xe ra giúp mình tháo bugi lau khô, loay hoay lắp lắp... nhưng rồi bác cũng chịu. Mình đành dắt bộ tìm hàng sửa xe. Rơi mất 1 bên dép bên trái, bên phải đi dép lê, một mình với cái xe dắt bộ hơn 2 cây số từ Quang Trung đi hết Hai Bà Trưng đến Ga Hà Nội. Tìm được 1 hàng sửa xe, tháo tháo, lau lau cái bugi, đạp đạp, đề đề vẫn không thể khởi động được. Sao thế nhỉ? "Hay xe em hết xăng?". Trời ơi, hỏi ra mình mới nhớ, xe gần cạn xăng từ tối hôm qua, sáng nay đi làm mình đi cố, quên không đổ xăng. Mở bình ra, đúng là không còn 1 giọt. Nhưng hàng sửa xe này không bán xăng.
Dắt bộ trong biển nước khoảng nửa cây có hàng bán xăng lẻ, vậy là có xăng. Rồi đứng xếp hàng bao lâu vẫn không đến lượt để được sửa xe. Thế là tiếp tục dắt đi tìm quán khác. Dắt bộ 200m có hàng sửa xe nữa. "Xe chị bị ngập hết nước vào trong rồi, từ bô, bugi, bộ chế hoà khí, bình xăng và dầu, túm lại là ngập toàn bộ trong nước hết rồi". Tháo toàn bộ xe ra, lau lau, sấy sấy, sửa sửa. Run lẩy bẩy trong bộ quần áo ướt sũng, bụng đói cồn cào.
45 phút. Cuối cùng cũng nổ rồi. Nhưng... trời vẫn phạt mình. Được đúng 100m, vừa ra khỏi hàng sửa xe xong, lại gặp đường lụt, đường Ngô Sĩ Liên, Quốc Tử Giám ngập trong biển nước. Thế là xe lại chết ngóm.
Lúc này tay chân đã tê dại, mỏi dừ, rã rời. Lại tiếp tục dắt bộ với cái xe, với 1 chân đất và 1 chân đi dép lê lội qua Ngô Sĩ Liên, Quốc Tử Giám đến Cát Linh. Trời ơi, Cát Linh còn khủng khiếp hơn. Đến đây không còn từ gì để mô tả nữa. Đường đường ngập trong nước, người người ngập trong nước, xe xe ngập trong nước. Chẳng có cái xe nào đi qua nổi (trừ ô tô).
Đầu bàn chân và các ngón chân đau ghê quá, lại dẫm phải đá nữa. Tay thì gần như tê dại vì dắt xe. Đầu Cát Linh (giáp với Giảng Võ) thì đỡ lụt hơn. Thế là tiếp tục đạp nhưng vẫn không thể nào nổ được. Lại có một người tốt bụng ra giúp mình lau bugi. Nhưng vẫn không thể nào nổ được. Lại tiếp tục dắt bộ từ Cát Linh, qua Giang Văn Minh, ra Kim Mã.
Trời mưa ngày càng to lên, người run bần bật vì ướt và lạnh nhưng trong lòng cứ luôn miệng nói: cố lên, cố lên, chỉ còn mấy cây nữa thôi, sắp đến cái ngã tư rồi kìa. Qua đoạn này nữa thôi, lại sắp tới cái ngã tư tới nữa rồi. Hết con đường Kim Mã này là đến Đào Tấn mà. Cố lên đi.
Dọc đường vừa dắt bộ vừa nói chuyện với cái anh cũng dắt bộ như mình nên cũng thấy đỡ tủi hơn. Đến đầu Đào Tấn, trời ơi, lại lụt và lụt. Nhưng may quá, vớ ở giữa đường được cái dép vứt đi, thế là xỏ tạm, đỡ phải đi chân đất.
Đã quá mệt nhưng nghĩ đến cuối đường Đào Tấn là được về đến nhà rồi nên mình lại cố thêm. Cuối cùng thì cũng đã lết được về nhà. Không còn sức để mà thở nữa. Về đến nhà chỉ muốn nức nở lên, nhưng bị quỵ luôn xuống. Cháu cô chủ nhà chạy vội ra dắt xe cho mình. Chị hàng xóm tốt bụng mang ngay hộp sữa cho mình uống, làm bát mì cho mình ăn và đun nước cho mình tắm.
Như vậy suốt từ lúc 5h15 cho đến lúc lết về đến nhà là 9h10, mình đã dắt bộ xe khoảng 6 - 7 cây số. Bây giờ về nhìn lại không biết chân mình có bao nhiêu vết trầy xước nữa. Tay thì mỏi dừ vì tê, lạnh và run lẩy bẩy, sức kiệt nhưng mình vẫn cố gắng gõ từng chữ này. Vì sao ư? Vì hôm nay là 31/10, là hết tháng rồi, là ngày cuối cùng hết thử việc đấy, là ngày lĩnh lương đấy, là ngày Haloween đấy, là ngày định đến Quen ăn chè bí ngô đấy, là ngày tồi tệ và khủng khiếp nhất từ trước đến nay đấy, là ngày bị trời phạt đấy...
Nhưng dù sao đi chăng nữa mình cũng được an ủi 1 phần vì hôm nay gặp toàn người tốt bụng.
1/11/08
Hà Nội ngày ngập lụt năm 2008!
Những ý nghĩ chợt đến, những ý tưởng thoáng qua, những băn khoăn chưa có lời giải đáp, chợt một ngày đọc lại, biết đâu...
Mở blog này đúng vào cái ngày Hà Nội chìm trong biển nước - ngôn từ mà báo chí gọi, còn ở nhà mình thì nước ngập hơn sàn tầng 1 đến 40cm rồi. Hic hic!
Những ngày này thật khó quên được: 31/10/2008 đến ...../11/2008, chưa biết khi nào mới rút y chang như cái câu hỏi ta tự đặt cho mình: "Hải, khi nào với mi, ở trường Nhân văn này, đào tạo theo tín chỉ mới được coi là thực sự bắt đầu?".
Nào, KHAAAAIIIIIII ĐAAAAAOOOO!
13/10/08
Trần Tiến: Tôi rất tử tế với... người tình
Trần Tiến mở đầu câu chuyện bằng một sự liên hệ ngộ nghĩnh: “Tôi là con heo rừng, lang thang khắp cuộc đời. Con heo rừng đi một mình, không sợ voi, không sợ hổ. Mà voi, hổ cũng đừng chạm vào nó, vì nó có nanh, độc lắm. Ăn thịt heo rừng rất bổ, vì thịt heo rừng tẩy hết độc tố trong người. Tôi là Thiên Bồng Nguyên Soái. Tôi cũng đi lấy được chân kinh nhưng lại mắc tội hay... tán gái”.
Rồi Trần Tiến lại chuyển sang một “phạm trù” khác: “Tôi làm việc như nông dân. Không điều gì khiến tôi thấy cuộc sống có ý nghĩa bằng làm việc. Ngày xưa làm việc để kiếm tiền, còn giờ, tôi lớn tuổi, các con cũng lớn, nên qua thời làm việc kiếm tiền rồi.
Tôi hay hỏi những người bằng tuổi xem buổi tối họ làm gì? Còn tôi cứ 9h30 là mắt díp lại, thấy phí đời quá. Mà tôi ngủ được 6 tiếng thôi. Cứ 3 - 4 giờ sáng là dậy. Dậy lúc đó buồn lắm. Tối nay dứt khoát tôi đi chơi. 10h30 - 11h mới về. “Chat” với bạn xong, tôi sẽ đi đâu đó. Nếu bạn thích thì đi nhậu với tôi, còn bận việc tôi đi một mình”.
Có lúc ngủ ngoài vỉa hè, công viên, đợi ăn từng mẩu bánh mì
- Nhiều người đánh giá nhạc sĩ thành công trong âm nhạc, trong kinh doanh và trong... tình trường. Còn tôi thích nhìn con người ở khía cạnh thất bại hơn (vì khi thất bại mới thấy rõ nhất bản lĩnh của con người). Nhạc sĩ có nhiều thất bại trong cuộc đời không?
- Ngày xưa tôi hay ngồi trên sân thượng mơ mộng về một vũ trụ thần kỳ. Tôi ước mơ trở thành nhà khoa học, và rất ghét tiếng hát ô ố của ông Trần Hiếu đi từ dưới cầu thang lên. Rồi một ngày, tôi hiểu tôi là một lí lịch tồi nhất của Hà Nội thời đó: Lí lịch của con nhà tư sản. Tôi học giỏi nên không phải thi đại học, nhưng cứ vào trường lại bị đuổi.
Gần một năm học Kiến trúc, giấu được lí lịch, nhưng sau đó tôi vẫn bị đuổi. Rồi tôi đi lang thang kiếm sống. Tôi làm khuân vác cho đoàn văn công. Không muốn vất vả nên tôi tập hát. Cái giọng ồ ồ, vớ vẩn của tôi bỗng trở thành một giọng bass quý hiếm. Hồi đó thị hiếu âm nhạc rất sơ khai.
Hát cho người ta vui thì được yêu thích. Tôi cứ ra sân khấu, chưa hát người ta đã buồn cười, vỗ tay. Tôi nổi tiếng lắm, nhưng nổi tiếng như một thằng hề trên sân khấu ca nhạc. Thanh niên mê tôi, nhưng tôi không thích. “Không được, ta có phải là thằng hề của các người đâu.
Đời ta phải để lại công trình khoa học, hoặc ít nhất là điều gì sâu sắc. Ta không phải thằng hề”. Nên đang nổi tiếng, nhưng hai năm sau tôi bỏ nghề. Mấy người bạn còn xui dại: mày muốn bỏ nghề hát thì phải ăn ớt, ăn thật cay cho nó hỏng giọng. Thế là tôi ăn ớt.
Bây giờ, tôi ăn ớt nổi tiếng ở Việt Nam. Vừa rồi sang sa mạc Sahara, dân Hồi giáo nổi tiếng ăn ớt, thế nhưng thấy tôi ăn ớt họ còn sợ. Vậy mà giọng tôi vẫn chưa hỏng. Nhưng tôi phải bỏ diễn thì mới chuyển sang ngành sáng tạo được, vì sáng tạo là đi sâu vào cái lõi, không được diễn. Tôi không yêu âm nhạc. Tới giờ vẫn không yêu.
- Ước mơ trở thành nhà khoa học, cuối cùng trở thành nhạc sĩ nổi tiếng. Vậy thì, “nhạc sĩ nổi tiếng” có được coi là sự thất bại của Trần Tiến?
- Theo ước mơ trở thành nhà khoa học thì đó là thất bại. Nhưng hồi đó tôi còn nhỏ, mà cuộc đời ít cho ai hai ước mơ tuổi thơ. Giống như ai cũng ước mơ về tình yêu, nhưng có phải ai cũng có tình yêu đâu.
Chỉ đến khi ra đi khỏi cõi trăm năm mới hiểu đó có phải tình yêu thật không. Tôi không ước mơ thành nhạc sĩ nổi tiếng, chỉ muốn làm việc gì ra việc đó, không được hổ thẹn với bố mẹ, với chí khí của thằng đàn ông.
Tôi làm việc gì cũng cố gắng hết mình, không được thua bạn bè. Mấy người bạn của tôi: Nguyễn Cường, Dương Thụ, Phó Đức Phương, rất thông minh. Họ sinh ra để làm âm nhạc, còn tôi thì không. Nhưng không muốn thua bạn bè, nên tôi cố.
Phần của tôi chỉ được 10%, còn ông Trời cho tôi 90%. Vậy mà vẫn có những lúc khốn nạn, tôi phải ngủ ngoài vỉa hè, công viên, đợi ăn từng mẩu bánh mì.
- Một Trần Tiến tài năng, phiêu lãng, nhìn là thấy dòng dõi con nhà, mà cũng có những lúc “khốn nạn”?
- Khi ở Hà Nội, tôi khổ lắm, nên quyết định vào Nam kiếm sống. Lúc đó, người bạn thân làm ở ga cho tôi cái vé của công nhân ga. Vào được Đà Nẵng, tôi lại hát hò, ngoại giao với cậu trưởng ga Đà Nẵng, cậu ấy cho tôi vào đến Sài Gòn.
Em anh Sơn tìm được tôi về. Anh Sơn nói: Những bài hát của Tiến khiến biết bao người ơn Trần Tiến. Tiến không hàm ơn cuộc đời thì làm sao trả ơn cuộc đời được. Tiến ở nhà mình ăn một vài bát cơm có đáng gì đâu. Ở Sài Gòn, tôi rất nổi tiếng, nhưng vẫn đói.
Tôi viết “Sao em nỡ vội lấy chồng”, được 300 ngàn, thế là có gạo. Bạn hỏi tôi có thất bại không thì tôi chưa thất bại, vì tôi đâu muốn thành công mà thất bại. À, nhưng có đấy, có một lần tôi thất bại trên sân khấu.
Lúc đó, Trịnh Công Sơn đưa nhóm trí thức đi biểu diễn. Trịnh Công Sơn giới thiệu Trần Tiến với “Những đôi mắt mang hình viên đạn”. Tôi ôm đàn guitar hát, lần đầu tiên hát ở Sài Gòn, thấy khán giả vỗ tay quá trời, tôi hát bài thứ hai thì bị... đuổi vào cánh gà, vì tôi hát giọng opera, mà bài đó lại buồn. Từ đó tôi thay đổi quan niệm sáng tác. Tôi sáng tác nhạc trẻ.
Tôi mê một cô, bị vợ và hai con bắt được
- Một tâm hồn vĩ đại mới có tác phẩm vĩ đại. Cuộc đời âm nhạc của nhạc sĩ có nhiều tác phẩm vĩ đại, và nhạc sĩ cũng từng nhận không ít giải thưởng danh giá của Nhà nước. Vậy nhạc sĩ có tự tin mình có tâm hồn vĩ đại?
- Tôi không quan tâm chuyện đó, mà chỉ quan tâm việc hãy sống tốt với mọi người. Con người nói chung, không ai sinh ra để làm nhân vật vĩ đại hay anh hùng. Con người cần hạnh phúc hơn sự vĩ đại và anh hùng, và hơn cả mấy cái bằng khen kia. Mà bằng khen cũng là vợ tôi treo, chỉ treo trong phòng làm việc của tôi, không treo ở phòng khách.
Không hiểu sao, người ta hay nghĩ tôi sướng, trong khi tôi có gì sướng đâu. Tôi chỉ cần sống sao cho tốt với mọi người và mọi người yêu quý mình. Chấm hết. Còn có tiền cũng được, không có cũng không sao. Nhưng đừng có đói. Làm thằng đàn ông thì không được để cho mình và vợ con đói.
- Một người bạn của tôi nói rằng: Em có thể yêu một người đàn ông bất tài, nhưng không được yêu một thằng hèn. Tuy nhiên, tôi nghĩ, cả cuộc đời, làm sao tránh khỏi những lúc hèn. Nhẹ thì hèn trong tư tưởng, nặng thì hèn ở hành động. Còn nhạc sĩ, có khi nào thấy mình... hèn không?
- Có chứ. Vài lần hèn.
- Hèn theo nghĩa nào?
- Hèn đúng nghĩa hèn ấy. Hồi ở đường 9 Nam Lào, tôi bị sốt rét, đúng là tôi chết lâm sàng rồi. Đồng đội tưởng tôi chết, nên vùi đi. Vì chiến trận phải rút rất nhanh. Nhưng vẫn chưa chết, tôi bò dậy, đuổi theo đơn vị. Tôi không có súng, không đèn pin, không phù hiệu, chỉ có mỗi cái quần xà lỏn và cái áo cộc tay, giày cũng bị lấy đi.
Sợ chết, một mình trong đêm tối, tôi tìm đường đuổi theo đơn vị, mà đơn vị cách xa 80km đường núi. Tôi đói. Tôi khát. Rồi lên cơn sốt rét. Tôi cứ hét lên: Ai cứu tôi với! Không một tiếng người vọng lại. Tôi thấy le lói một ánh đèn. Tôi bò tới nơi thì mệt quá rồi. Lúc đó, lần đầu tiên tôi hèn. Tôi thì thào nói: “Tôi là Trần Tiến, tác giả của bài “Thanh niên ra tiền tuyến”. Hãy cứu tôi!”.
- Tôi không cho đó là hèn. Cận kề cái chết ai cũng sợ, đói thì có nhu cầu được ăn. Trong hoàn cảnh đó, đem cái tên ra làm phương tiện để cứu mình khỏi chết, khỏi đói là bình thường. Có vẻ, nhạc sĩ đang nói về cái hèn cao thượng!
- Hèn mà còn cao thượng sao? Làm gì có cái hèn cao thượng. Lúc đó tôi chết đến nơi rồi, vì thám báo trong rừng rất nhiều. Chúng nó cũng giống tôi. Tôi là một xác chết trở lại, làm sao chứng nhận được là ngụy hay Việt cộng?
Tôi phải giảng giải là đơn vị đã đi qua, tôi là Trần Tiến, sáng tác bài hát “Thanh niên ra tiền tuyến” các bạn đang thích. Họ yêu cầu tôi hát xem có đúng không? Thế là tôi thều thào hát. Trời ơi, lúc đó tôi nhục!
- Nhạc sĩ nói có vài lần hèn. Vậy lần hèn thứ hai có bớt cao thượng hơn không?
- Cũng chả cao thượng gì đâu. Tóm lại, tôi mê một cô, tôi bị cả vợ và hai con bắt được. Lúc đó, tôi hèn nhất trên đời này!
- Lúc đó, nhạc sĩ phản ứng thế nào: chết trân, thanh minh hay... tháo chạy?
- Tôi chả biết nói thế nào, lặng đi, mặt tái xanh tái mét. Hèn lắm! Tôi cũng giống nhiều đàn ông, có vợ rồi vẫn mê cô này cô nọ và không muốn mất hạnh phúc gia đình!
- Tôi nghĩ, đàn ông mê “cô này cô kia”, nhưng lại không muốn mất gia đình, thì gọi là tham, là hèn đều được!
- Đàn ông không ngu gì bỏ vợ bỏ con, chỉ lấy thêm vợ, thêm con thôi!
- Đó là sự ích kỷ của đàn ông?
- (Cười). Bạn cứ thay mặt phụ nữ chiến đấu với Trần Tiến! Tôi là thế, một người đàn ông bình thường, không có cái gì cao cả. Có chăng, tôi hơn những người đàn ông khác là tôi chơi với ai, yêu quý ai thì tận lòng. Bạn trai, bạn gái, người yêu đến vợ con, tôi đều hết lòng.
- Câu nói: “Đàn ông không ngu gì bỏ vợ bỏ con, chỉ lấy thêm vợ, thêm con thôi” của nhạc sĩ cũng đủ để nhận diện quan điểm tôn vinh chủ nghĩa ích kỷ đến tận cùng rồi!
- Tôi nói chung chung thôi. Gia đình nào chứ gia đình của tôi chả có lỗi gì hết. Vợ và hai con tôi đều rất yêu thương tôi thì ngu gì tôi bỏ.
- Còn với người tình?
- Tôi rất tử tế với người tình. Cái người bị bắt gặp đó đến bây giờ tôi vẫn chăm lo. Chưa có người phụ nữ nào, đã từng gặp tôi, từng có những kỷ niệm với tôi, mà trách tôi được.
- Chẳng qua vì nhạc sĩ biết mở cánh cửa và biết đóng cánh cửa đó lại?
- Tôi không có quan niệm như bạn. Tôi không phải ngượng ngùng gì, kể cả khi vợ con biết tôi cũng có cô này cô nọ.
Con gái lớn của tôi còn nói: Mẹ để bố có bồ chứ. Bố không có bồ làm sao sáng tác. Con biết bố thương mẹ quá trời, nhưng bố có hợp với mẹ đâu. Mẹ là nhà giáo, chả dính gì đến nghề của bố cả. Bố là nghệ sĩ thì phải để bố sống cuộc sống nghệ sĩ. Bố có bao giờ không chăm sóc ba mẹ con mình đâu!
Tôi không coi phụ nữ là cái gì ghê gớm đối với đời mình
- Ai là người tình lớn trong cuộc đời nhạc sĩ?
- Tôi chỉ có thêm vài người đàn bà khác, không phải là vợ, chứ không có người tình lớn. Tại Trời không cho, chứ cho là tôi đồng ý liền. Mỗi người đàn bà đều có vẻ đẹp của họ. Nó là số phận bạn ạ.
Mình bỏ chuyện đạo đức, bỏ chuyện vợ con đi. Nếu cuộc đời cho anh một mối tình lớn, thì đó là hạnh phúc, là gia tài lớn nhất của con người. Nhưng cái đó không phải ai cũng có. Tôi không buồn nhiều, vì tôi sinh ra trên đời không phải để cần có mối tình lớn. Phụ nữ không phải là lớn đối với cuộc đời tôi!
- Cái gì trong cuộc đời nhạc sĩ là lớn: Âm nhạc?
- Không phải âm nhạc.
- Sự nghiệp?
- Không phải sự nghiệp?
- Sự giàu có về vật chất?
- Không. Chẳng là gì cả. Tôi phải là một người đàn ông tốt, một người bố tốt, một người bạn tốt, một công dân tốt. Đó là những thứ quan trọng nhất đối với đời tôi.
- Còn một người chồng tốt?
- Tôi là người chồng tốt.
- Người chồng ngoại tình có gọi là người chồng tốt?
- Bạn đừng hỏi tôi, mà hãy hỏi vợ và các con tôi. Chồng tốt là gì? Là khi vợ anh khen anh. Bố tốt là gì? Là khi các con của anh khen bố là người bố tốt.
- Thế thì nhạc sĩ nên ngợi ca sự cam chịu của người phụ nữ Việt Nam?
- Tôi ngợi ca chứ. Người phụ nữ ai cũng phải chịu đựng nhiều, trong đó có chịu đựng tôi! Tôi rất tốt, nhưng tôi lông bông, mà phụ nữ lại muốn người đàn ông hoàn toàn là của họ. Vợ tôi biết tính tôi, nhưng hồi đầu không chịu được đâu.
Cũng phải mất 10–15 năm đấy. Được cái, không bao giờ tôi đi chơi buổi tối, ngoài đi diễn là về. Tôi không biết chơi bời, không biết thế nào là xe đẹp, là vũ trường, là massage.
- Nhưng nhạc sĩ lại biết đàn bà đẹp?
- Có người đàn ông nào mà không biết thế nào là đàn bà đẹp?
- Ngoại tình là “căn bệnh” hay chỉ là sự điểm xuyết trong cuộc đời nhạc sĩ?
- Thứ nhất, như đã nói, tôi không coi phụ nữ là cái gì ghê gớm đối với đời mình. Đối với tôi, phụ nữ là thiên thần, nhưng không thể làm tôi suốt đời vì phụ nữ được. Thứ hai, tôi thích làm việc hơn. Tôi có ngoại tình giống nhiều người đàn ông khác, nhưng tôi vẫn thích làm việc hơn.
Còn lăng nhăng cho đến chết
- Bây giờ nhạc sĩ còn lăng nhăng không?
- Còn chứ. Còn cho đến chết. Dại gì mà không lăng nhăng!
- Nhạc sĩ đang lăng nhăng với ai?
- Chưa có ai để tôi lăng nhăng cả. Lăng nhăng cũng phải có người để mà đáng lăng nhăng chứ.
- Người thế nào thì đáng để nhạc sĩ lăng nhăng?
- Chẳng nói trước được. Đối với tôi, con người không có giá trị. Chỉ là ta thích hay không thích người đó thôi. Còn người đó làm gì cũng được, kể cả làm điếm. Quan trọng nhất là trái tim ta rung động.
- Bất cứ hành động gì cũng có hậu quả của nó. Vậy thì trong cuộc đời lăng nhăng của mình, nhạc sĩ có để lại hậu quả nào không?
- Có hậu quả chứ, và tôi phải lo hậu quả đó bằng hết tình cảm của mình.
- Hậu quả đó là gì?
- Tôi có cần phải trả lời câu hỏi này không? Chắc là không nhỉ?
- Đi “dọn” hậu quả có khiến nhạc sĩ mệt không?
- Có gì là mệt. Nó do mình tự tạo ra mà. Do mình thì mình phải lo từ A đến Z. Nói chung, tôi chưa bao giờ ân hận vì sống không ra gì với tất cả những người tôi từng gặp trong cuộc hành trình đi qua trái đất này. Có lẽ đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Tôi chết, tôi nhắm mắt, sẽ nở một nụ cười...
Kết thúc cuộc trò chuyện, nhạc sĩ Trần Tiến nói đến mong muốn quay trở lại Hà Nội. Vẫn bằng cái giọng bất cần, bông lơn, nhưng đằng sau đó (tôi cảm nhận) là một nỗi buồn, Trần Tiến nói: “Tôi bây giờ sống gửi thác về. Năm nay tôi 62 tuổi. Còn trẻ gì nữa đâu. Tôi chỉ biết đến lúc phải trở về quê hương rồi.
Nó là hành trình cuộc đời thôi. Giống như những con người từ mái lều ven sông đói nghèo, đi vào huyện, từ huyện lên tỉnh, từ tỉnh lên thành phố, từ thành phố về thủ đô, từ thủ đô sang Mỹ, sang Pháp kiếm sống. Cuối cùng, có tiền rồi, cuộc sống ổn rồi, lại quay lại đi tìm mua một cái lều ven sông sống như ngày xưa.
Trần Tiến kết thúc cuộc trò chuyện bằng sự trải nghiệm của con người đã đi một chặng đường dài trong cuộc sống: “Cuộc đời vui ư? Cuộc đời có cả niềm vui và nỗi buồn, nhưng buồn là chính, vui là phụ. Bạn cứ băn khoăn đi, rồi bạn lại vui, vui rồi lại buồn. Thế mới là cuộc đời!”.
Theo Dương Thúy
30/8/08
Tống cựu nghinh tân!
Thực hiện chỉ thỉ số 19001001 của vợ thân yêu!
Hôm nay, ngày 30/8/2008, mình đã tống khứ ra khỏi nhà 2 mụ già xấu xí, ốm yếu và dù được mình các "bác sĩ" tận tình chăm sóc nhưng vẫn sắp không qua khỏi!!! Ặc ặc ặc!!!
Cùng với "nghĩa cử" trên, mình đã đón nàng về nhà. Vuốt ve và âu yếm nàng cả một buổi tối.
Vợ thân yêu đã rất vui khi biết mình dũng cảm quyết định ......... theo chỉ thị của vợ!
Năm học mới sắp bắt đầu, có 1 em mới nuột nà và nết na là 1 điềm may.
Năm học mới sắp bắt đầu, nghe tin người bạn thân thiết có tin vui, là điềm cực may.
Năm học 2008 - 2009 sẽ lại đầy rẫy những thử thách phía trước. Đội hình thì không tăng số nhưng công việc cá nhân của mọi người tăng lên. Q lo làm luận văn cao học. H bắt đầu đi học.
Còn những người khác nữa. Không phải là đơn giản tẹo nào.
Hy vọng, tống cựu nghinh tân sẽ đón toàn những em nuôt nà về nhà vậy!
18/8/08
Cần có 2 cơ chế?!?
Cần có cơ chế 2 giá cho xăng dầu?:
Vũ Thão Nguyên Tp.HCM Email: vu_thaonguyen@yahoo.com
(VietnamNet)
13/8/08
Không thể và có thể
| VietnamNet - Blog Việt | ||
| - Người ta có thể dừng xe lại khá lâu chỉ để xem một vụ tai nạn nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dừng xe khi đồng hồ giao thông vẫn đang báo đèn đỏ ở những giây cuối cùng… - Người ta có thể ngay lập tức kỷ luật và trừ lương nhân viên, thậm chí đuổi việc vì mắc lỗi gây thiệt hại không lớn lắm, nhưng lại thật khó làm thế với lãnh đạo cho dù có thiệt hại lớn hơn nhiều… - Người ta có thể nhậu nhẹt với bạn bè hàng giờ, nhưng lại không đủ kiên nhẫn và sẽ phát cáu nếu một trang web không mở được sau 10 giây… - Người ta có thể ngồi cả buổi với người yêu tâm sự mọi chuyện, rồi an ủi, sẻ chia… nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe Bố, mẹ nói trọn câu: dạo này Bố/Mẹ thấy hơi mệt, khó thở và tức ngực lắm, hôm nào con rảnh đưa Bố/mẹ đi khám nhé… - Người ta có thể sẵn sàng “bo” cho một “chân dài” nào đó với số tiền không nhỏ, nhưng lại không thể cho bà lão ăn xin số tiền chỉ bằng 1/50 số tiền đó…
- Người ta có thể gọi điện tâm sự với người yêu hàng ngày và đến mấy chục phút, nhưng gọi cho Bố Mẹ thì hoạ hoằn lắm, và thời gian thì chưa bằng 1/10 so với khi gọi cho người yêu… - Người ta có thể mua cái váy tiền triệu và bao nhiêu đồ dùng đắt tiền nhưng không thể cho cô bé ôsin cái áo cũ đã lỗi mốt đã nhét trong góc tủ của mình… - Người ta có thể ghếch chân lên tận mặt cậu bé đánh giày chỉ vì đã bỏ ra 5.000đ để cậu bé hì hụi dưới chân mình và họ không thể biết rằng cậu bé đang mừng thầm vì trưa nay không phải nhịn đói… - Người ta có thể nhậu một bữa hết cả vài triệu, nhưng khi ra về, họ không quên mặc cả với bác xe ôm đến từng nghìn lẻ… - Người ta có thể mua lại cả một cái nhà xuất bản, nhưng lại không thể mua một cuốn sách. - Người ta có thể ngồi xe hơi sang trọng đến thăm làng trẻ mồ côi, nhưng họ lại không biết rằng bữa ăn của các em trưa nay có những gì. - Người ta có thể hô hào rất hoành tráng trên truyền hình về chuyện chống kỳ thị với những người có AIDS, nhưng họ lại không dám cầm tay động viên một bệnh nhân AIDS trong bệnh viện. - …. Gửi từ Quỳnh Nga |
27/7/08
Cafe muối!!!
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
17/7/08
80 năm cuộc đời
Một hôm, Thượng đế nghĩ về cuộc đời của muôn loài và Ngài ......
Ngày đầu tiên, Thượng đế tạo ra 1 con chó và nói rằng hãy ngồi trước cửa nhà của mi và sủa khi bất cứ ai vào hay đi ngang qua. Ta sẽ ban cho mi cuộc sống dài 20 năm để làm được điều đó.
Con chó nói: Như thế thì quá dài để sủa. Liệu tôi chỉ nhận 10 năm còn chuyển lại cho Ngài 10 năm được không?
Thượng đế đồng ý!
Ngày thứ hai, Thượng đế tạo ra 1 con khỉ và nói hãy làm cho mọi người bật cười vì những trò của mi và ta sẽ ban cho mi 20 năm tuổi thọ để làm được điều đó.
Con khỉ nói: Một con khỉ bày trò trong 20 năm thì thực sự là quá dài. Tôi có thể trả lại cho Ngài 10 năm như con chó được không?
Thượng đế đồng ý!
Ngày thứ ba, Thượng đế tạo ra 1 con bò và nói vì mi phải làm ngoài đồng suốt cả ngày dưới ánh nắng mặt trời, lại phải đẻ những con bò con để cung cấp sữa cho gia đình ông chủ của mi. Ta sẽ ban cho mi 60 năm tuổi thọ để làm được điều đó.
Con bò nói rằng: Thực sự là cuộc sống quá vất vả, khó khăn. Vậy mà Ngài muốn tôi sống tận 60 năm. Liệu rằng tôi chỉ nhận 20 năm và sẽ trả lại Ngài 40 năm còn lại được không?
Và Thượng đế lại đồng ý!
Ngày thứ tư, Thượng đế tạo ra con người và nói rằng: Hãy ăn, hãy ngủ, hãy chơi, hãy kết hôn và hãy thưởng thức cuộc sống của mi! Ta sẽ ban cho mi 20 năm tuổi thọ để làm việc đó.
Nhưng con người lại đáp: Chỉ 20 năm thôi ư? Liệu Ngài có thể cho tôi 20 năm của tôi và 40 năm con bò đã trả lại, 10 năm con khỉ đã trả lại, 10 năm con chó trả lại. Như thế tôi có 80 năm thì có được không?
Thượng đế: OK. Chính mày yêu cầu đấy nhé!
Đó là lý do tại sao mà 20 năm đầu tiên trong cuộc đời, chúng ta ăn, ngủ, chơi và thưởng thức cuộc sống. 40 năm tiếp theo thì chúng ta khổ sai dưới ánh nắng mặt trời để phục vụ gia đình. 10 năm tiếp theo, chúng ta làm những trò khỉ để giải trí cho con cháu và 10 năm còn lại thì chúng ta ngồi trước cửa và sủa với tất cả mọi người.
Cuộc sống đã được giải thích đối với bạn và không cần phải cảm ơn tôi vì thông tin giá trị này.
Tôi đang làm việc này như một dịch vụ công!
21/5/08
Văn hóa online: Trông người mà ngẫm đến ta!
| Giao diện đen "u ám" của qq.com. |
Những banner kêu gọi chia sẻ mất mát và ngưng một vài dịch vụ giải trí trên website của mình. Cộng đồng trực tuyến Trung Quốc đã làm được điều mà chúng ta phải suy ngẫm, đó là sự đồng tâm mà ta không tìm thấy ở cộng đồng mạng Việt Nam trong tai nạn sập cầu Cần Thơ vào 9-2007.
Không một lời hô hào, không phát động phong trào đình đám, các website lớn như QQ.com, Tom.com, Sina.com.cn, 163.com... đều tự nguyện thay đổi giao diện thành màu đen cho chữ và banner trên nền trắng. Hình ảnh trong các bài viết và tin tức cũng chỉ là ảnh trắng đen không màu, cảm giác vơi đi nỗi đau thương khi xem những bức ảnh hoang tàn đổ nát, cứu hộ, tang tóc... Một không khí tang thương bao trùm các website Trung Quốc trong những ngày này đã làm cảm động tất cả những khách truy cập vào các website trên. Sự mất mát gần như được sẻ chia bởi hàng chục triệu tấm lòng trực tuyến.
Hai tai nạn với những con số thương vong khác nhau, nhưng cùng là cảnh tang thương, mất mát và chia ly từ biết bao gia đình. Người Việt chúng ta luôn tự hào là với truyền thống "lá lành đùm lá rách", sẻ chia gian khổ nhưng điều này chưa hiện diện rõ nét trong cộng đồng mạng của chúng ta.
| Banner sẻ chia mất mát với gia đình nạn nhân và thông báo ngưng một vài dịch vụ giải trí trên website Chinadaily.com.cn. |
Vụ tai nạn sập cầu Cần Thơ được những báo điện tử Việt Nam đưa tin rầm rộ với hàng loạt ảnh đau thương, những lời kêu gọi đóng góp và các nhà hảo tâm đã có mặt. Ngoài một số ít diễn đàn tham gia kêu gọi đóng góp trợ giúp thì cộng đồng mạng gần như không tác động nào đáng kể. Vào thời điểm đó, rất nhiều blog chỉ truyền nhau những câu chuyện "nóng bỏng" hay "đại gia sắm xe mới", các diễn đàn (forum) vẫn hoạt động rôm rả, các dịch vụ giải trí trực tuyến vẫn hoạt động náo nhiệt, màu sắc vui tươi, hình ảnh xinh xắn vẫn hiện diện trên khắp các website.
Cùng một sự việc nhưng trông người mới thấy ta còn phải học tập rất nhiều, sự trái ngược và khoảng cách của đồng tâm và vô cảm là rất xa.
THANH TRỰC
20/5/08
Câu chuyện kỳ diệu của những người bình thường
Bé Tư Vũ, học sinh Trường mẫu giáo Bắc Xuyên, bị chôn vùi trong đống đổ nát. Khi nhân viên cứu hộ đến định an ủi em, nhưng không ngờ chính em lại quay sang trấn an họ: "Con không sợ, các chú đừng lo". Khi những mảng tường được khiêng ra, họ phát hiện chân em bị kẹt dưới đống đất đá, nửa thân dưới ra nhiều máu, cô bé đang phải chịu đựng sự đau đớn, nhưng em không kêu khóc. Sau khi được cứu, điều đầu tiên em làm là xin giấy bút ghi lại tên nhân viên cứu hộ, vì đó chính là những vị ân nhân suốt đời của em.
Tiểu Thanh là một trong 100 học sinh bị kẹt trong đống đổ nát khi tòa nhà Trường trung học Vinh Hoa (Vấn Xuyên) bị sập. Đội cứu hộ bất ngờ khi tìm thấy em, em vẫn đang ngồi đọc sách bằng đèn pin. Em thú thật: "Dưới này tối nên sợ, con đọc sách để hết sợ". Tưởng Đức Giai, học sinh lớp 7 Trường trung học Kim Hoa, sau khi tỉnh dậy thấy toàn thân đau nhức, em muốn ngồi dậy nhưng phát hiện đang bị một mảng tường lớn đè trên người. Lúc này em đã nghe thấy tiếng ai đó đang nói: "Bạn không được ngủ, lỡ bạn ngủ quên không dậy được thì sao?", thì ra đó là bạn Liêu Lệ, học sinh lớp 8. Hai học sinh đã được cứu sống nhờ biết cùng động viên tinh thần nhau.
Câu chuyện về thầy Cù Hiểu Siêu, Trường tiểu học Vĩnh An (Vấn Xuyên), là một trong những câu chuyện được kể lại nhiều nhất. Lúc động đất xảy ra, thầy đang đi rảo qua các phòng trong ca trực. 59 em học sinh đang ngủ trên lầu 3. Thầy Siêu hướng dẫn các em lớn tự chạy thoát thân, còn thầy ẵm từng hai em nhỏ một chạy ra ngoài, rồi lại chạy vào ẵm các em khác đang còn ngái ngủ.
Lần cuối cùng thầy vừa chạy từ lầu 3 xuống thì một tiếng nổ lớn vang lên, thầy chỉ kịp ôm hai em học sinh vào lòng, còn mình thì bị mảng trần nhà đè lên chân, ngực, đầu. Khi các đồng nghiệp chạy đến, thầy chỉ kịp chỉ lên lầu: "Trên lầu còn... còn...". Thầy Siêu đã chết trên đường đến bệnh viện. Hay thầy Đàm Thiên Thu, Trường trung học Đông Khí, thành phố Đức Dương, đã nằm đè lên bàn học, dưới gầm bàn là bốn em học sinh được cứu sống.
Câu chuyện của cô Tưởng Hiểu Quyên, nữ cảnh sát 29 tuổi thuộc Công an thành phố Giang Dầu, vừa sinh con được sáu tháng, cũng là một góc nhìn đầy nhân bản của con người làm việc theo chức trách và lương tâm. Khi động đất xảy ra, cô đã bỏ lại đứa con nhỏ ở nhà cho người nhà chăm sóc để tham gia công tác cứu hộ. Khi nhìn thấy nhiều em bé từ vùng thiên tai như Bắc Xuyên, Bình Vũ chuyển đến đói sữa mẹ vì không quen bú bình, cô đã chủ động cho những đứa trẻ bú, và đã có hàng chục đứa trẻ được bú trong cơn đói khát.
Công tác cứu hộ vẫn đang tiếp diễn, và những câu chuyện kỳ diệu đang được viết tiếp bởi những con người bình thường như thế.
CẢNH CHÁNH
(http://www.tuoitre.com.vn)
15/4/08
Than phiền ít hơn, cho nhiều hơn
Câu chuyện dưới đây .......
30/1/08
Rét quá!
Rét quá!
Gặp ai cũng kêu lên như thế. Mà rét thật. Có ai đã từng nói về cái rét có thể cắt ra thành từng miếng. Rét năm nay đúng là như thế. Chủ nhật về quê. Ven đường những "mái lều trắng", sâm sấp trên mặt ruộng. Từng khoảng, từng khoảng. Đó là những mái che cho ruộng mạ mới gieo. Mầm sống cho mùa xuân vươn lên mạnh mẽ lại được gieo trong ngày gió rét. Sự trường tồn của thiên nhiên và con người.
Rét quá!
Cơ quan có thêm những nhân sự U10. Con út của chị Hà. Con gái lớn của bạn Thương. Con gái của em Mai. Sự vất vả của người mẹ những ngày lớp học không đón các cháu vì rét. Thấy mọi người vừa lo làm việc, vừa để mắt trông con mới thấy hết cái sự lớn khôn nho nhỏ của mình đẫm đầy tình yêu của MẸ.
Rét quá!
Chiều con ở nhà với bà, đừng vào quấy mẹ. Mẹ còn nhiều việc phải làm lắm, không thể trông con được đâu. Nghe Thương nói với bé Thảo Phương, buồn vui lẫn lộn. Người bạn đồng niên của mình đã làm mình ngạc nhiên kinh khủng. Lặng lẽ, bền bỉ, dẻo dai, thoáng đó mà bạn đã dần làm chủ công việc của mình. Mình đã đúng khi đặt cậy vào bạn những công việc bạn chưa bao giờ làm mà cả phòng không phải ai cũng đã làm đầy đủ như thế. Cảm ơn Thương nhé!
Rét quá!
Cô Liên vẫn tất bật như người mẹ hiền lo cho cả đàn con nhỏ, trong đó có mình. Với Cô, mình chẳng có khái niệm lãnh đạo và nhân viên. Mình dựa vào Cô như con dựa vào mẹ. Cô cũng lặng lẽ giải quyết những phần việc của mình. Cô vẫn xuất hiện đúng những lúc cần có cái UY và cái TÌNH của người lớn tuổi để tụi trẻ có thêm sự động viên hay gắn hàn những bất hoà do căng thẳng của công việc.
Rét quá!
Nhưng anh Hùng "cò" vẫn co ro trên giường hằng đêm suốt cả hai tháng nay. Đó là hình dung ra thế chứ đã biết hắn ở chỗ nào đâu. Ngẫm cũng lạ lùng. Tuổi thanh niên có người yêu ở gần bên. Làm cả ngày quần quật bằng cả cái đầu, đôi chân, đôi tay và có lẽ phải nói là cả ĐÔI MỒM nữa. (hic hic! Nói nhiều quá mà. Gọi đi, gọi đến, chắc cái điện thoại biết nói nó sẽ phải thốt lên: CHO TÔI VỀ HƯU!). Vậy mà đêm về, hầu như không đêm nào mình không trao đổi với hắn về công việc. Hùng ơi, nhở là "tình chỉ đẹp khi còn dang dở nhé". Đọc bài "Giá như em ở nhà" đi nhé.
Rét quá!
Nhưng sự nỗ lực của mọi người làm cho lòng ta ấm lại. Cái sự chuyển mình của đại học chính quy theo tín chỉ là sự chuyển mình của rất nhiều người, ở rất nhiều vị trí nhưng sự chuyển mình mà ta thấy rõ nhất là từ những người đang hàng ngày làm việc bên mình.
Rét quá!
Nhưng bước chân vào 604, nhà E thì áo khoác tuột ra hết thảy!!. Nóng. Sức nóng không phải của hơn chục cái máy tính các loại chạy liên tục toả ra. Đó là sức nóng từ lao động miệt mài của một tập thể. Xin cảm ơn mọi người!
Rét quá!
Mình viết những dòng này vào lúc ngoài trời có lẽ chỉ còn khoảng 7 - 8 độ thôi. Một ngày mới sắp đến. Ngày mai, chắc 604, nhà E sẽ lại nóng lên đây. Công việc trước và sau tết vẫn đang chồng chất.
Tết đến rồi.
Rét quá!
25/1/08
Ngày của những cảm xúc
Buổi sáng
Mở màn là vụ thực tập của khoa Ngôn ngữ học, kéo dài từ hôm qua. Những câu nói quen thuộc: "Năm trước vẫn làm như thế". Nghe ra rất thuận tiện để người mới giải quyết nhưng ngẫm lại mới thấy có một điều cấn suy nghĩ: Sự rập khuôn. Khi được đề nghị cần căn cứ vào thực tại để giải quyết công việc chứ không thể cứ lấy năm trước ra làm tiêu chuẩn: Ngạc nhiên. Điều đó có phải là dấu hiệu của tâm lý ngại thay đổi không nhỉ? Nếu sợ thay đổi thì làm sao sáng tạo được nhỉ?
Buổi sáng (tiếp theo)
Câu chuyện của Tâm lý học lâm sàng. Mọi người đến đầy đủ và đúng giờ. Lần đầu gặp các chuyên gia ở ngoài: GS Bản, TS Hoè, TS Siêm, PGS Cúc (trông còn rất trẻ và ...), những người bình dị và đã góp nhiều công đào tạo hơn 100 sinh viên chuyên ngành này trong 7 năm qua.
Câu chuyện xoay quanh việc làm sao cho chất lượng đào tạo tốt hơn. Ý kiến của các chuyên gia ở ngoài lại cho thấy mức độ trong cuộc của họ còn cao hơn chính những người của khoa. Vì sao thế thì dài lắm. Tóm lại, đó là câu chuyện quản lý cần phải rút kinh nghiệm sâu sắc.
Khi mọi người đang cũng nghĩ đến việc làm gì cho Tâm lý học lâm sàng thu hút được sinh viên giỏi thì vẫn có những tính toán về lợi ích, bon chen của insiderman. Xấu hổ quá!
Buổi trưa
Cơm rất ngon. Ăn xong, Quân nói chuyện phần mềm. Hoá ra có những tính năng của phần mềm mà hắn vẫn chưa biết. Lo quá đi mất.
Buổi chiều
Lại câu chuyện thực tập. Ức chế quá! 25 sinh viên có 1 giáo viên hướng dẫn, 26 sinh viên yêu cầu có 2 giáo viên hướng dẫn. Mình biết là người hướng dẫn thực tập nào có sung sướng gì khi lặn lội miền sơn cước. Vì thế, dẫu có thêm 1 người cũng sẻ chia được sự vất vả cho nhau nhưng quy định thì cần làm cho đúng. Quy định có sai thì phải sửa mới làm được chứ. Đằng này, cái cách làm việc của thầy Cổn làm mình cũng không kiềm chế được. Bụp! Chẳng hay ho gì. Thôi dẹp chuyện đó đi. Tốt nhất là sớm chuẩn hoá những điều này nếu không thì còn thời gian đâu mà nghĩ những chuyện khác nữa. Lại một vấn đề của quản lý.
Tiếp đến là chuyện thống kê. Tưởng đơn giản như 1 + 1 = 2. Nhưng đằng sau của những con số lại là câu chuyện khác. Sự lúng túng khi thực hiện vì dữ liệu không đồng bộ do người trong phòng không có ai lo những việc này, cũng chẳng có mẫu biểu thống nhất nữa. Sự chậm trễ do không hiểu đúng yêu cầu công việc cho thấy có những việc còn đang thiếu người phụ trách. Lại là một vấn đề của quản lý.
Cuối giờ, Cường ngồi đọc báo online. Là lính mới (thử việc) nhưng anh bạn này có vẻ chưa xác định được những việc cần làm. Mình có trách nhiệm trong chuyện này. Nhưng dù sao, tuổi 26 rồi mà hắn vẫn chưa hiểu rõ thử việc thì cần làm gì thì kể cũng đáng quan tâm thật.
Buổi tối
Gặp vợ yêu được một lát. Thấy yêu đời hơn nhiều nhiều. Nhớ em quá! Vẫn nghe được tiếng nói. Vẫn nhìn thấy dáng hình. Nhưng vẫn nhớ. Thế mới biết khi xưa các tiền bối rất giỏi. Chỉ có thư viết tay, đằng đẵng bao lâu mới nhận được. Thế mà vẫn thuỷ chung son sắt. Đó là đức tính tuyệt vời của người Việt. Quý lắm thay!