Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân vật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân vật. Hiển thị tất cả bài đăng

21/1/09

Thầy tôi!

Năm ngoái, chúc tết Thầy muộn lắm. Ngày 29, tháng Chạp mới tới. Muộn quá nên Thầy về quê rồi. Không có cơ hội nói với Thầy câu chuyện cuối năm. Câu chuyện mà thường ở đó, mình nhận ra được nhiều điều cho cuộc sống, nhất là cách nghĩ để vượt qua những đắng cay, nặng nhọc trong công việc. Bởi thế là vì câu chuyện cuối năm thường hay nói tới những điều con dang dở, còn vướng bận và Thầy luôn cho mình những lời động viên, chỉ dẫn.

Năm nay, rút kinh nghiệm, ta đi sớm hơn. Ấy vậy mà cũng lại trễ 1 ngày so với dự kiến. Đã chuẩn bị đi thì các chiến hữu ở khoa KHQL lại đến. Thế là đành vậy Thầy ơi, chứ em yêu quí chúng nó vô cùng, như yêu quí chính Thầy vậy. Chẳng phải nhiều điều Thầy dạy thì cả em và chúng nó đều suy ngẫm và làm và trưởng thành đó sao. Thế nên, Thầy chịu thiệt tí nhé. Mai em sẽ gặp Thầy. Chắc chắn thế.

Hôm nay, gặp Thầy rồi. Vui. Thầy trông khỏe dù vẫn nhớ Thầy hay nói "Khôn đâu tới trẻ, khỏe đâu tới già". Khà khà, nói trộm ở đây, đúng một phần thôi Thầy nhé. Câu chuyện Thầy - Trò vui lắm. Thầy hỏi thăm tới em là chính. Hơi ghen tí, vì mình thì chẳng được hỏi gì.

Chuyện xôm nhưng thi thoảng lại đứt quãng vì cu Đức Quang. Mình đặt cho hắn nick name là Quang chocolate vì chỉ một nhoáng mà hắn đã chén mấy cái rồi và ông ngoại hắn thì vui vẻ với cách trêu ghẹo cu cậu về lọ kẹo có phép màu nhân 1 thành 2.

Một cặp vợ chồng nữa tới chúc Tết. Thầy ra đón. Qua cách chào thì chắc là lần đầu gặp. Chắc lại liên quan gì đó với chuyên môn rồi. Mình biến vào bếp và chơi với cu Quang với ba bài toán:
- Bài 1: Một con đi trước, đi trước hai con....
- Bài 2: Ba con chim đậu trên ngọn cây và người thợ săn ...
- Bài 3: Hai con dê qua cầu
Đến gần 20 phút. Nóng rực cả người. Hóa ra chơi với trẻ thật không đơn giản nhưng cũng thật hạnh phúc. Nào, ai có thể bắt bẻ được cu cậu khi bài 1 là có cả thẩy 9 con; bài 2 thì còn 2 con và đến bài 3, cháu sẽ làm thêm 1 cây cầu nữa cho chúng nó đi. Tuyệt vời chưa! Hẹn với cu cậu năm sau sẽ có thêm những bài nữa nhé.

Quay lại cặp vợ chồng nọ. Họ đến mời Thầy đọc và góp ý cho đề cương luận án tiến sĩ của anh chồng. Cả 2 đều là giảng viên đại học sư phạm. Nhìn kìa, Thầy chắp hai tay trên mặt. Da mặt cứ đỏ lên. Đỏ hồng rồi đỏ tía. Chắc là có tâm trạng rồi. Mà cũng phải, không tâm trạng thì không phải là Thầy rồi bởi tên đề tài luận án là "Nâng cao năng lực tư duy biện chứng cho sinh viên đại học sư phạm Việt Nam hiện nay". Khủng khiếp thật! Không biết đến bao giờ cỏ non mới lại mọc trên mặt đất được nhỉ?

Mình nói với vợ chồng nhà nọ, nhìn Thầy tôi (đương nhiên chưa phải là Thầy anh rồi) xúc cảm lộ diện thế kia, chắc có chuyện không hài lòng rồi (dù cứ phải nhắc lại là, Thầy không phải là chân lý nhé!!!) nhưng như thế, tôi mừng. Thế có nghĩa là Thầy tôi vẫn còn "dùng được", vẫn còn "hữu ích". Anh tới nhờ Thầy đọc giúp đề cương. Được chứng kiến, với tôi, Thầy vẫn làm được, làm tiếp cái tâm nguyện truyền nghề của Thầy. Thế là quý rồi, mừng rồi. Còn Thầy có ích cho anh thật không, anh biết, tôi chẳng biết. Chúc cho anh bạn thành công với luận án của mình dù rằng, với tớ, cái phạm vi nghiên cứu đó, cứ như ....... lên trời ý!

Thầy đỏ mặt, Thầy tôi!

20/11/08

"Đóng bảo hiểm" cho nhân cách học trò


- Khuyên trò bảo vệ những người yếu đuối, giữ gìn lòng chung thuỷ… Đó là những bài học đầu tiên thầy dành cho tôi và rất nhiều học trò Tổng hợp Văn khi bắt đầu chập chững vào làng báo.

Một buổi sáng năm 2000, tôi vào chào thầy để chuẩn bị về Nghệ An làm một cuộc điều tra theo thư tố giác của người dân. Đây là một nhiệm vụ khá hóc búa đối với một phóng viên tập sự mới 23 tuổi như tôi. Sau khi tìm cho tôi vài địa chỉ quen, thầy chợt hỏi:

- Em có bao nhiêu tiền trong túi?

- Dạ, em có 400.000 đồng, cũng đủ cho chuyến đi - tôi trả lời. Năm ấy vé tàu xe từ Hà Nội vào Vinh chỉ hết khoảng 30.000-40.000 đồng/lượt.

- Cầm thêm 500.000 đồng nữa của tôi, nếu hết tiền của em thì dùng tiền của tôi, không dùng đến thì về trả sau cũng được.

Lúc đó, thầy còn khó khăn, ngoài 2 con, thầy còn nuôi 3-4 cháu trong quê nghèo ra trọ học, nhưng tôi vẫn phải cầm cho thầy vui lòng. Chuyến đó điều tra xong xuôi. Sau khi 3 bài báo đăng tải, một lãnh đạo huyện phải chịu kỷ luật. Khi tôi đem trả, thầy mới nói vì sao phải đưa tiền cho tôi: "Có nhiều người tốt, nhưng chỉ vì trong túi hết tiền nên vin vào hoàn cảnh mà nhận "quà" của họ, rồi há miệng mắc quai, thậm chí có thể tiêu tan sự nghiệp khi vừa mới bắt đầu...”. Thầy nhắc đừng bao giờ vin vào hoàn cảnh mà tặc lưỡi, vì đối phương luôn có thể tạo ra cho nhà báo bất cứ hoàn cảnh nào họ muốn.

Thì ra thầy đã thầm lo bảo vệ cho những bước chân đầu tiên mà tôi không hề hay biết. Không chỉ tôi, mà nhiều huynh đệ khác trước khi trở thành những nhà báo giỏi như anh X.Q (báo Lao Động), anh N.D (Đài Truyền hình Việt Nam)... cũng đã từng được "cứu đói" bằng những bát cơm rau cùng vợ chồng thầy.

Nhiều học trò khác của thầy đã đảm nhiệm nhiều chức vụ thư ký, lãnh đạo các báo… Có lẽ vì vậy mà thầy nổi tiếng được rất nhiều học trò trường Nhân văn yêu quý.

Người thân thiết gọi thầy bằng bố, kẻ nghịch ngợm gọi thầy bằng "Cụ". Riêng tôi, dù không phải truyền nhân về ngành học của thầy, nhưng tôi vẫn thường gọi thầy bằng "sư phụ" một cách vừa trân trọng vừa gần gũi, pha chút tinh nghịch. Thầy vui vẻ nhận tất cả!

Bài học của thầy về "bảo hiểm nhân cách" như một liều tiêm chủng giúp tôi "miễn dịch" được với các trò mua chuộc. Về sau này, khi tôi làm những điều tra ở Nam Định, có kẻ đã định mua tôi với giá 30 triệu đồng, với điều kiện "đánh" giúp họ một bài. Dù vẫn cảnh phóng viên thuê nhà nhưng tôi lắc đầu bỏ về, lòng hoàn toàn thanh thản.

Một lần khác, tôi đứng giữa ngã ba đường, phân vân không biết nên chọn việc ở lại làm báo hay sang làm một doanh nghiệp. Đã có lúc tôi nghiêng về phía doanh nghiệp, nhưng khi vào hỏi ý kiến thầy, tôi nhận được lời khuyên chân thành của một người cha: Với khả năng và tính cách của em, nên tiếp tục làm báo, vì đó là cách đóng góp trực tiếp tiếng nói của mình cho xã hội, hãy đứng về phía những người yếu đuối thấp cổ bé miệng... Em có thể chọn bất cứ cơ quan nào, nhưng ở đâu thì cũng cần giữ lòng chung thuỷ!

Rồi thầy kể chuyện trên lớp Văn của thầy, có một em sinh viên hỏi: "Thầy ơi, thế nào là hạnh phúc?" Một câu hỏi mà theo thầy, phải nghĩ rất nghiêm chỉnh trước khi trả lời. Vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, thầy phải chọn góc độ những sinh viên vất vả nhất trong lớp để trả lời: "Hạnh phúc là được hưởng thành quả lao động của mình sau mỗi ngày lao động". Câu chuyện nhỏ ấy đã theo tôi mãi đến nay và có lẽ cả rất lâu về sau nữa…

Cùng với thời gian, chúng tôi nhận ra nhiều điều, rằng nghiệp vụ có thể học được, tự rèn giũa được, thầy trong trường dạy không đủ, cuộc sống sẽ dạy thêm. Cái khó dạy hơn, khó tiếp thu hơn là những bài học về nhân cách, nhưng chẳng có giáo trình nào thấm thía với chúng tôi hơn chính cuộc sống và ứng xử của Thầy.

Cứ đến ngày 20/11 hoặc 21/6, anh em phóng viên "gốc" Tổng hợp Văn lại hẹn nhau ghé thăm cái cổng gốc cây bàng nhà thầy để mời thầy một vài chén rượu, đúng hơn là vào uống rượu của thầy. Thầy trò cùng đàm luận từ chính sự trong nước đến chuyện thế giới rồi quay về thư pháp, khảo cổ dân gian. Say chuyện, thầy trò có thể thức đến 2-3 giờ sáng, rồi lăn ra ngủ…

Năm nay, tôi có một chút thành tựu, giải A - báo chí Quốc gia, vừa kịp khoe thì thầy đã phải nhập viện vì tai nạn giao thông, Nằm trên giường bệnh, thầy vẫn gọi cho tôi: "Sơn ơi, năm nay miền Bắc trúng mùa lúa lớn, thử hỏi nhà khoa học giải thích xem…".

Còn nhiều chuyện nữa về "sư phụ" của tôi - một giảng viên Văn học dân gian - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội. Anh em chúng tôi thường thân mật gọi thầy là “Cụ Vỹ”.

*
Nguyễn Hoàng Sơn (Giải A Báo chí quốc gia năm 2007)

http://vietnamnet.vn/giaoduc/2008/11/814471/
08:20' 20/11/2008 (GMT+7)

17/11/08

12 Nguyên tắc thành công của Steve Jobs

Bài học từ Steve Jobs - một trong những ông chủ thành công nhất nước Mỹ. Câu chuyện về sự thành công của ông có thể coi như một huyền thoại. Để đạt được những thành công lớn lao ấy một phần không nhỏ do bản thân ông đã tạo cho mình những nguyên tắc và áp dụng chúng một cách linh hoạt. Dưới đây là 12 nguyên tắc đối với những ai nung nấu trong mình ý tưởng đi theo con đường trở thành doanh nhân sẽ không thể bỏ qua:

Steve Jobs, người sáng lập máy tính Apple

1. Hãy làm điều bạn yêu thích


Đâu là niềm đam mê đích thực của bạn? Hãy thực hiện điều bạn yêu thích để tạo nên sự khác biệt. Động lực duy nhất để làm được những việc lớn đó là bạn cần có tình yêu với công việc mình sẽ làm.

2. Khác biệt

Hãy suy nghĩ một cách độc lập và riêng biệt. Steve Jobs cho rằng: “Tốt nhất là trở thành một tên cướp biển còn hơn là gia nhập lực lượng hải quân”.

3. Làm việc hết mình

Với bất kỳ một công việc nào, bạn cũng nên làm hết khả năng của mình. Đừng lười biếng hay ngủ quên! Hãy để thành công ngày càng nhân lên nhiều hơn. Bạn mong mỏi và luôn ao ước đạt được thành công đó ư? Tại sao lại không thuê những nhân viên xuất sắc có niềm đam mê tột độ với công việc bạn dự định sẽ tiến hành?

4. Phân tích mô hình SWOT

SWOT là tập hợp viết tắt những chữ cái đầu tiên của các từ tiếng Anh: Strengths (Thế mạnh), Weaknesses (Điểm yếu), Opportunities (Cơ hội) và Threats (Nguy cơ).

SWOT là khung lý thuyết, là cơ sở qua đó chủ doanh nghiệp có thể xét duyệt lại các chiến lược, xác định vị thế cũng như hướng đi của công ty mình, phân tích các đề xuất kinh doanh hay bất cứ ý tưởng nào liên quan đến quyền lợi của doanh nghiệp.

Bạn hãy gia nhập thế giới kinh doanh và đưa công ty đi vào hoạt động sớm nhất có thể, hãy liệt kê những thế mạnh và điểm yếu của bản thân cũng như công ty bạn vào một mẩu giấy. Đừng lưỡng lự khi phải vứt bỏ những “quả táo thối” ra khỏi công ty.

5. Hãy là một ông chủ


Tìm kiếm những cơ hội lớn lao tiếp theo. Hãy tìm kiếm và ưu tiên những ý tưởng cần được thực hiện một cách nhanh chóng và dứt khoát, vượt qua thử thách và tạo nên bước nhảy vọt. Đôi khi bước nhảy đầu tiên chính là hành động khó khăn nhất. Hãy vượt qua nó bằng lòng dũng cảm và nhiệt huyết cũng như khả năng trực giác của bạn.

6. Khởi đầu nhỏ, suy nghĩ lớn

Đừng quá lo lắng về nhiều việc cùng một lúc. Hãy bắt đầu từ những điều đơn giản và sau đó tiến đến những việc làm ngày càng phức tạp hơn. Hãy nghĩ về tương lai, chứ không chỉ là ngày mai. Steve Jobs tiết lộ giấc mơ của ông: “Tôi muốn tạo nên một tiếng vang lớn vào vũ trụ này.”

7. Cố gắng trở thành người đi đầu trong thị trường


Hãy sở hữu và làm chủ công nghệ đầu tiên trong mọi việc bạn làm. Nếu một công nghệ tốt hơn xuất hiện trên thị trường, hãy sử dụng nó ngay cả khi có thể người khác sẽ không dùng đến chúng. Bạn hãy là người đi đầu và biến nó thành một tiêu chuẩn trong kinh doanh.

8. Tập trung vào sản phẩm

Người khác đánh giá bạn qua hành động, quá trình làm việc của bạn, cho nên hãy tập trung vào sản phẩm làm ra. Hãy là một hình mẫu chuẩn đi đầu trong chất lượng sản phẩm. Có thể một số người không có thói quen với môi trường luôn đề cao chất lượng tốt. Vậy tại sao bạn không quảng bá tiêu chuẩn đó. Nếu họ không biết đến những sản phẩm của bạn, họ sẽ không mua chúng. Hãy chú ý đến những mẫu sản phẩm. “Chúng ta đã cho ra đời những nút bấm trên màn hình trông hấp dẫn đến nỗi bạn sẽ muốn chạm vào, thưởng thức chúng. Mẫu sản phẩm được thiết kế không chỉ là hình ảnh nó trông giống cái gì mà còn nó sẽ mang lại ấn tượng như thế nào.”

9. Tham khảo thông tin phản hồi

Hãy tham khảo ý kiến phản hồi từ những người xung quanh có kiến thức nền khác nhau. Mỗi người sẽ cung cấp cho bạn một thông tin hữu dụng. Nếu bạn là người đứng đầu trong doanh nghiệp, đôi khi bạn sẽ không nhận được ý kiến phản hồi trung thực, thẳng thắn từ nhân viên, bởi vì họ sợ bạn. Trong tình huống này, bạn cần phải giấu thân phận bản thân, hoặc thu thập thông tin phản hồi từ những nguồn khác. Hãy tập trung và những đối tượng sẽ sử dụng sản phẩm của bạn – và trước tiên hãy lắng nghe ý kiến từ khách hàng.

10. Đổi mới

Đổi mới chính là điểm phân biệt rõ nét giữa một người lãnh đạo và nhân viên. Hãy chọn lấy người tiêu biểu cũng như những người điều hành hàng đầu khác để chia sẻ 50% khối lượng công việc thường ngày của bạn và hãy dành 50% thời gian còn lại của bạn cho nhân viên mới. Đừng nói “không” với cả 1000 công việc, để chắc chắn rằng bạn không đi theo con đường sai lệch. Hãy tập trung thực sự vào những đổi mới, sáng tạo quan trọng. Hãy tuyển những người thực sự muốn làm thay đổi thế giới bằng những điều tốt đẹp nhất. Bạn cần xây dựng văn hoá theo hướng sản phẩm, ngay cả đối với doanh nghiệp công nghệ. Không ít các công ty có rất nhiều những kỹ sư tài năng và nhân viên tài giỏi nhưng cuối cùng điều họ cần vẫn là sức hút để lôi kéo tất cả những con người này lại cùng nhau làm việc, xây dựng công ty.

11. Học từ những thất bại

Đôi khi khi bạn tiến hành đổi mới, bạn mắc không ít sai lầm. Tốt nhất hãy thừa nhận chúng sớm nhất có thể và hãy làm quen với việc cải tiến những đổi mới khác của bạn.

12. Không ngừng học hỏi

Trong cuộc sống, luôn vẫn còn ít nhất một điều gì đó cần phải học. Những ý tưởng kết hợp với đồng nghiệp hay người ngoài công ty. Hãy học hỏi ngay cả từ khách hàng, đối thủ hay cộng sự của bạn. Nếu bạn hợp tác với một ai đó mà bạn không thích, hãy học cách yêu mến - tán dương họ. Hãy học cách phê phán kẻ thù của bạn một cách cởi mở nhưng phải trung thực.

Ai là ai?

Ông ..... bác bỏ tin đồn liên quan đến việc đương kim Tổng thống D. Medvedev sửa hiến pháp là để chuẩn bị cho ông quay lại ghế ông chủ điện Kremly vào năm 2009: “Về việc ai và khi nào có thể ra tranh cử nhiệm kỳ tới thì nói bây giờ e là hơi sớm. Các đề xuất của Tổng thống D. Medvedev liên quan đến sửa đổi Hiến pháp hoàn toàn không phải là những tính toán cá nhân” (13.11.2008)

Trên thế giới, có lẽ ít ông chủ nội các nào “dám” trả lời chất vấn của các thành viên chính phủ một cách “thông tục” thế này: “Con chó chứ không phải là con lợn. Nó không ngu đến mức nhảy vào vũng nước và nằm lỳ trong đó” (20.10.2008, trả lời chất vấn của Phó Thủ tướng Sergey Ivanov rằng nếu con chó có đeo hệ thống định vị GLONAS của Nga chạy vào vũng nước và nằm ở đó thì pin sẽ bị chập và hệ thống không thể hoạt động).

Nói về cuốn tiểu thuyết “Tội ác và trừng phạt” của nhà văn Dostoevski: “Đấy là cuốn sách dạy chúng ta phải làm việc một cách chuyên nghiệp để bất cứ tội ác nào cũng phải được trừng trị. Phải làm việc hết mình, phải yêu mến những người mà chúng ta phục vụ họ” (08.10.2008)

Về hậu quả cuộc khủng hoảng tài chính Mỹ: “Con bệnh” Mỹ đã lây sang cả hệ thống tài chính châu Âu” (30.09.2008)

Về mối quan hệ với Mỹ: “Tôi sẽ chờ đợi sự cải thiện mối quan hệ này. Người Mỹ tự làm hỏng thì cứ để họ tự đi mà cải thiện” (16.09.2008)

Bình luận về những lời chỉ trích liên quan đến việc Nga sử dụng vũ lực chống lại Gruzia trong cuộc khủng hoảng tại Nam Ossetia, ông ...... mỉa mai: “Các ngài muốn chúng tôi phải khua dao nhíp hoặc dùng súng bắn nước để chống lại? Hay là chúng tôi phải ngồi chờ đợi? Không, họ xứng đáng bị đập vào mặt như thế” (12.09.2008).

Về hoạt động của tập đoàn xuất khẩu nguyên liệu “Mechel”: “Chúng ta có một công ty rất đặc biệt là “Mechel”. Hôm nay tôi mời giám đốc lên làm việc thì ông ấy bỗng cáo bệnh. Trong suốt quý 1 năm nay, Mechel xuất nguyên liệu ra nước ngoài với giá thấp hơn 2 lần giá trong nước. Tất nhiên, bệnh là bệnh. Nhưng tôi nghĩ rằng cần phải tự chữa càng sớm càng tốt. Nếu không, đành phải cử bác sỹ đến và tẩy sạch mọi vấn đề này” (25.07.2008)

Với ông, vắng mặt tại cuộc họp không phải là cách để tránh những lời chỉ trích: “Hôm nay lãnh đạo cơ quan chống độc quyền liên bang không có mặt. Nhưng tôi hi vọng là ông ấy nghe thấy những gì tôi nói” (14.07.2008)

Nhận xét về tác phong làm việc của các thành viên chính phủ: “Không khi nào phải sợ các quyết định phức tạp nếu như các ngài tin vào sự đúng đắn của mình. Còn sử dụng giải pháp chui đầu vào đống rơm cũng chẳng mang lại lợi ích gì vì cái chân vẫn thò ra” (29.06.2008)

Còn đây là lời ông “doạ” các nhà doanh nghiệp: “Về hành vi vô trách nhiệm của giới doanh nhân, tôi có thể nói thẳng một cách hơi thô thiển rằng tôi sẽ móc hết mọi thứ trong dạ dày của họ ra và chia đều cho người nghèo. Xin hãy truyền đạt lại với các cá nhân có liên quan như vậy” (19.06.2008)

Lập luận sâu sắc phản biện các nhà lãnh đạo NATO về lý do tồn tại của khối quân sự này: “Liên Xô đã sụp đổ, mối đe doạ không còn, vậy mà NATO vẫn tồn tại. Từ đây, nảy sinh một câu hỏi: các ngài liên minh lại để chống ai?” (31.05.2008)

Cách ông “dẹp” trật tự báo giới cũng khá thú vị: “Nếu các vị còn tiếp tục làm ầm ĩ thì lần sau sẽ không được mời nữa đâu” (14.4.2008)

V. Putin

21/5/08

Tổng thống Nga thổ lộ ước mơ

Tổng thống Nga Dmitry Medvedev mơ ước được lái xe một mình, không có vệ sĩ ngồi cạnh. Ông thổ lộ như vậy khi trả lời câu hỏi của độc giả trên trang web "TT Nga vì học sinh".

Tổng thống Nga. (Pravda)
"Hiện thời, tôi không có xe riêng. Tôi đang lái xe công và có nhân viên an ninh đi kèm", người đứng đầu nước Nga nói. Tổng thống Medvedev cho hay ông không biết sẽ làm công việc gì sau khi mãn nhiệm. "Đầu tiên tôi sẽ nghỉ ngơi cho thật thoải mái".

Trả lời câu hỏi của các thanh thiếu niên, Tổng thống nói ông luôn là một học sinh ngoan dù không phải lúc nào cũng là học sinh hạng A. "Hóa học, tiếng Nga và Toán luôn là môn học mà tôi ưa thích. Tôi sẽ không nói những môn tôi không thích vì sợ các bạn sẽ bỏ nó. Các bạn có thể nghĩ rằng chả cần thiết phải học vì nó không đòi hỏi bạn phải biết khi muốn trở thành tổng thống".

7/4/08

Giữ tính và đổi cách 1

Những ngày vừa qua, quá nhiều chuyện ập đến.
Mình không ngạc nhiên vì điều đó. Đổi mới mà! Hic!

Ngay cả những chuyện người này, người kia phát biểu về công việc của mình cũng không có gì làm cho mình phải lo lắng cả. Mình biết là mình có rất nhiều khiếm khuyết trong cuộc sống, trong quan hệ con người và trong công việc nên có người này, ý kia không hài lòng cũng phải thôi.

Nhưng cũng có những điều làm mình suy nghĩ nhiều. Mình đã gửi ý kiến chính thức tới cấp có thẩm quyền về công việc của mình. Mình không băn khoăn gì khi làm việc đó cả. Với mình, xưa nay, làm gì miễn là có ích cho cuộc đời này, cho mình tự thấy bản thân còn có ý nghĩa thì mình chẳng nề hà.

Bây giờ, cũng có lời khuyên mình nên lựa chọn công việc nhẹ nhàng hơn, thậm chí thu nhập tốt hơn. Mình cũng suy nghĩ nghiêm túc về điều ấy. Suy nghĩ trong trạng thái thực sự thanh thản chứ không phải đang bị sức ép, hay dao động tư tưởng gì cả. Làm gì ở đâu mà chẳng có ích cho đời nếu như nó không vi phạm pháp luật mà.

Lâu nay, mình luôn có những điểm tựa về tinh thần. Hôm nay, cũng thế. Một người THẦY của mình đã chia sẻ với mình nhiều điều về công việc, về cuộc sống, về cách sống. Tạm biệt mình, THẦY chúc mình mạnh khỏe và may mắn hơn trong công việc. THẦY dặn thêm một điều:

Giữ tính và đổi cách!


Em cảm ơn THẦY rất nhiều! Lúc này em không suy nghĩ đến chuyện thay đổi công việc nữa. Em sẽ tiếp tục đổi cách THẦY ạ. Bởi làm điều ấy là em lại thêm một lần đối diện với chính mình để trưởng thành hơn, có ích hơn. Em sẽ thay đổi chừng nào những cố gắng của em không mạng hiệu quả.






31/3/08

Ngồi ghế "quan" nhưng không nhận "phong bì"




VNN/Nguoinoitieng: Chủ nhật, 30/3/2008, 11:01 GMT+7

NSƯT Mạnh Cường: "Cậu Tuấn là bầu của ca sĩ Đan Trường rất suốt ruột nên cậu ấy đến chỗ tôi và đưa phong bì cảm ơn trước, nhưng tôi giải thích và bảo anh phải tuân thủ các nguyên tắc, quy định về biểu diễn...".

Ngoài “nghề” diễn viên, Mạnh Cường còn giữ cương vị Trưởng phòng Nghệ thuật của Sở Văn hoá Hà Nội, liên quan đến việc cấp giấy phép cho các buổi biểu diễn nghệ thuật trên địa bàn, nơi mà không ít người cho là “mảnh đất màu mỡ”. Thực tế diễn viên nổi tiếng khi ngồi trên ghế “quan” có “kiếm được nhiều màu” và cuộc sống của anh có xa hoa lộng lẫy như nhiều người nghĩ hay không?

Khô như đá còn hơn dễ dãi

NSƯT Mạnh Cường - Trưởng phòng Nghệ thuật của Sở Văn hoá Hà Nội

- Anh tự nhận mình là một người có tính cách nóng nảy và khô khốc như một hòn đá tảng. Điều này có khiến anh trở nên “bớt” hấp dẫn với khán giả hay gây khó khăn trong cương vị quản lý của anh?

- Thực ra là tính cách đó cũng gây trở ngại cho tôi trong công việc, nhất là trong công tác quản lý. Nhưng cũng chính tính cách đó đã tạo cho tôi những nguyên tắc làm việc nhất định. Tôi thà để các bạn đồng nghiệp trong giới nghệ sĩ và các nhân viên của tôi nghĩ rằng tôi khô khốc còn hơn là để họ nghĩ tôi dễ dãi trong công việc.

- Nhiều người khô khốc trong công việc, nhưng lại rất dễ “mềm” trước bổng lộc. Nếu tôi đặt một câu hỏi về “văn hóa phong bì” thì anh có dám trả lời không và nếu trả lời thì anh có phải “ngó trước, ngó sau” không?

- Tất nhiên là tôi dám trả lời. Và tôi cũng không phải đắn đo hoặc ngó trước ngó sau.

Ghế tôi ngồi không mất một xu

- Vậy anh bình luận gì về văn hoá phong bì? Và để có được cái ghế Trưởng phòng Nghệ thuật, nơi được nhiều người cho là “rất màu mỡ”, anh có phải “bớt khô khốc” đi không?

- Tôi nghĩ cái đó rất tệ hại, tệ hại ở chỗ nếu người ta đến xin xỏ hoặc nhờ giúp đỡ một việc gì đây mà phải kèm theo cái phong bì thì mối quan hệ giữa con người với con người chỉ còn là đồng tiền.

Còn việc tôi được ngồi ở cái ghế này thì tôi khẳng định rằng không phải là do tôi sử dụng văn hoá phong bì mà có, tôi không hề mất một xu. Lúc ấy, khi tôi học đạo diễn xong thì về Phòng Văn hoá của Cục Tư tưởng Văn hoá, nay là Cục Tuyên huấn của Tổng cục Chính trị.

Qua hoạt động phối hợp với bên Hà Nội thì anh Ngọc Linh, lúc ấy đang là Phó giám đốc Sở rất quý mến tôi nên đã ngỏ lời xin tôi ra. Sau đó thì anh Nguyễn Viết Chức, lúc ấy đang làm Giám đốc Sở có nhờ tôi giúp cho đoàn nghệ thuật, lúc ấy tôi vẫn đeo quân hàm.

Tôi đã đi khảo sát cùng anh Linh và tôi phát hiện ra các nghệ sĩ sống quá khổ, cả về hạ tầng biểu diễn và thu nhập nên tôi đã làm một đề án trình lên anh Chức. Anh Chức rất quý tôi nên sau đó anh đã tìm gặp bằng được anh Phạm Ngọc Thanh lúc đó là Cục trưởng Cục Tư tưởng Văn hoá của chúng tôi và xin bằng được tôi ra. Suốt từ năm 1999 đến tháng 6/2000, tôi mới chính thức được ra ngoài này.

“Nếu không “rắn”, tôi đã sa bẫy lâu rồi”

- Ngồi ở ghế Trưởng phòng Nghệ thuật liên quan đến việc cấp phép cho các hoạt động văn hoá nghệ thuật, các buổi diễn – nhiều người cho rằng về nguyên lý, anh “kiếm” rất được. Anh nghĩ sao?

- Tôi dám khẳng định rằng trong suốt 8 năm ngồi ở ghế Trưởng phòng Nghệ thuật này, chưa một lần tôi nhận phong bì hối lộ của ai. Mà tôi cũng không bao giờ cố tình kéo dài việc cấp phép để đợi người ta mang phong bì đến cho mình. Theo nguyên tắc cấp phép là từ 3 đến 5 ngày, tôi thấy giấy tờ hợp lệ thì giải quyết ngay nên người ta cũng không phải đợi lâu đến mức cần mang tiền đến hối lộ tôi làm gì.

Tôi nghĩ thế này, mình thực thi trách nhiệm quản lý nhà nước trên lĩnh vực biểu diễn, một lĩnh vực khá nhạy cảm mà mình cứ ẩu hoặc dễ dàng xuôi chiều theo cách bỏ qua các quy định và nhận phong bì thì có khi chính mình đã tự đưa mình vào bẫy. Nếu không “rắn” một chút thì chắc chắn tôi đã sa vào cái “bẫy” đó lâu rồi. Chính vì tác phong làm việc “rắn” và đúng nguyên tắc nên nhiều người rất nể. Nhưng không phải vì không nhận phong bì nên tôi không giúp họ, mà tôi vẫn giúp họ bình thường.

Từng từ chối phong bì do bầu sô của Đan Trường đưa

"Văn hoá phong bì” không chạm được đến tôi!

- Trả lời của anh cho thấy có rất nhiều người từng cầm phong bì đến?

- Cũng không nhiều lắm đâu. Tôi nhớ có một lần Đan Trường không ra ngoài Hà Nội để duyệt chương trình mà theo luật thì 3 lần anh không ra duyệt chương trình thì anh sẽ bị cấm biểu diễn ở Hà Nội 6 tháng hoặc 1 năm.

Cậu Tuấn là bầu của ca sĩ Đan Trường rất suốt ruột nên cậu ấy đến chỗ tôi và đưa phong bì cảm ơn trước cho tôi, nhưng tôi giải thích và bảo anh phải tuân thủ các nguyên tắc, quy định về biểu diễn. Còn nếu anh đưa phong bì cho tôi thì tôi sẽ cấm nhanh hơn, không chỉ cấm đêm diễn này mà tôi còn cấm cả các đêm diễn khác nữa. Thế là cậu ấy vội vã về.

- Đó là nguyên tắc không nhận phong bì trong công tác liên quan đến cấp giấy phép, vậy có những trường hợp ngoại lệ không?

- Những phong bì mang tính chất hối lộ liên quan đến công việc thì dù có hàng ngàn đôla, tôi cũng không bao giờ nhận. Nhưng có những phong bì năm chục hoặc một trăm ngàn đồng trong những ngày lễ, tết thì tôi nhận một cách rất vui vẻ vì đó là tình cảm họ dành cho mình.

Tôi nghĩ cái đó tôi có quyền nhận vì đó không phải là giá trị vật chất vì nếu tính giá trị vật chất thì nó chẳng đáng gì, nhưng quan trọng là họ nghĩ đến mình với những tình cảm quý mến. “Quà hối lộ” mà tôi cho phép mình nhận và nhận nhiều là đôi vé trước mỗi đêm biểu diễn (cười). Nhưng tôi vào các rạp đó thì lại không mất vé nên quà hối lộ đó tôi cũng đem tặng bạn bè, người thân.

“Cổng sau nhà tôi cũng rắn”

- Thời nay có rất nhiều kiểu đưa phong bì. Ai đó mời anh đi du lịch, đi nước ngoài thăm thú, cũng là một kiểu đưa phong bì. Lúc ấy thì ông...?

- Tôi chưa đi và chắc là không bao giờ đi như thế. Tôi là nghệ sĩ, hay đi nhiều nơi đóng phim nên việc đến những điểm du lịch nổi tiếng không phải là nhu cầu của tôi nên họ sẽ không hối lộ tôi bằng những chuyến bao du lịch trọn gói thế đâu. Nhưng nếu tôi không phải là nghệ sĩ, diễn viên nổi tiếng thì chắc chắn họ sẽ săn đón đến nơi đến chốn.

- Người ta vẫn quan niệm, quan chức thường có cổng sau. Vậy còn phía bà xã - “cổng sau” của anh thì sao? đó là một cánh cổng cứng rắn hay dễ xuyên thủng?

- Vợ tôi cũng đi làm suốt, thậm chí phục vụ biểu diễn cho Nhà hát Tuổi trẻ vào buổi tối nên thường gia đình tôi đi vắng cả ngày. Và điều quan trọng nữa là vợ tôi cũng “rắn” như tôi, nếu là khách của chồng thì bao giờ vợ tôi cũng bảo tôi ở cơ quan nên có thể nói rằng chưa vị khách công việc nào của tôi được gặp riêng vợ tôi cả. Có chăng chỉ là đưa kịch bản phim mà thôi.

Không phải đắn đo “việc A, việc B”

- Có phải vì quá “cứng rắn” nên suốt 8 năm nay, anh vẫn chỉ “yên vị” ở cái ghế Trưởng phòng?

- Đơn giản là vì tôi “khô khan” (cười). Có những người phải đắn đo với những “việc A, việc B” nhưng với tôi, lúc nào tôi cũng nói thẳng lòng mình nên với cấp trên, đó sẽ là một sự khó chịu nhưng với cấp dưới thì họ lại thấy đúng. Nhiều khi ở vị trí trung gian như tôi thì tôi nghĩ mình phải sống thế nào để người ta còn nhìn vào, đó mới là điều quan trọng. Còn các sếp của mình thì có người đi, có người ở lại, mình cứ sống và làm việc đúng với trách nhiệm của mình là được. Tôi nghĩ tôi đã đóng góp được một phần công sức để giữ được hoạt động biểu diễn nghệ thuật nói chung ở Hà Nội bớt lộn xộn và được ổn định trong suốt 8 năm trở lại đây.

- Việc từ chối nhận phong bì, với anh có phải là một cơn “vượt cạn” không?

- Không, rất đơn giản thôi. Tôi không bao giờ nhận phong bì vì tôi nghĩ nhỡ họ làm sai thì sao, mình đã nhận tiền của họ rồi thì khi họ làm sai đương nhiên mình phải có trách nhiệm với họ, nên tôi cứ đúng nguyên tắc mà làm.

"Nhiều khi ở vị trí trung gian như tôi thì tôi nghĩ mình phải sống thế nào để người ta còn nhìn vào, đó mới là điều quan trọng"

Ứng xử thế nào nếu bị “hối lộ tình”?

- Nếu được “hối lộ” bằng một chuyến đi du lịch hay đi nghỉ đâu đó với một cô xinh đẹp thì anh tính sao?

- Chắc là không có chuyện đó vì tôi khô khan, tôi lạnh lùng, rất nhiều người đến đây và sợ vì tôi khó tính, tôi không cởi mở. Do vậy, cũng chưa có ai dám làm chuyện đó với tôi vì phải có sự đong đưa nào đó từ phía tôi thì mới đúng với cách “hối lộ” đó. Và tôi nghĩ cũng không đến mức độ họ phải làm thế. Chúng tôi có giúp đỡ họ lãi bạc tỉ đâu mà họ phải làm như thế. Đây là biểu diễn nghệ thuật nên không phải khu vực dễ xảy ra chuyện đó, có lẽ phương pháp hối lộ ấy xảy ra ở lĩnh vực khác. Hơn nữa tôi cũng xuất thân từ anh diễn viên nên tôi luôn tạo điều kiện giúp đỡ họ, vì diễn viên cũng khổ lắm, số giàu có chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.

- Trong chuyến đi Đền Thượng, Lào Cai năm trước, tôi thấy có tới hàng chục fan hâm mộ đi theo anh suốt chuyến đi lễ. Nếu có một cô gái xinh đẹp “xin chết” với anh thì anh sẽ xử lý thế nào với kiểu “hối lộ tình” này?

- Không. Tôi nghĩ họ phải nhìn lại vì nếu cô ấy nghĩ là cô ấy đẹp thì cô ấy nên nghĩ là tôi có thể quen cô khác đẹp hơn cô ấy (cười), nên tôi nghĩ trường hợp ấy chắc chắn sẽ không xảy ra.

Mạnh Cường viết gì trong “bản kê khai tài sản”?

- Nếu tổ chức yêu cầu anh kê khai tài sản thì bản kê khai ấy sẽ có những gì?

- Rất đơn giản, nhà thì do Nhà nước cấp diện tích 60m2, hai tầng. Ô tô tôi đang đi là xe cũ, vừa mua từ tiền đóng quảng cáo, đóng phim, vừa vay một chút.

- Lương của anh hiện nay là bao nhiêu?

- Lương của tôi là 4,5 triệu một tháng.

- Cát sê quảng cáo cao nhất anh được trả là bao nhiêu?

- Cao nhất là 5.000 USD, còn thường là từ 1.000 USD đến 2.000 USD. Mà tôi làm quảng cáo thì rất nhanh, một phim quảng cáo chỉ quay khoảng một ngày, thậm chí chỉ một buổi trưa là xong. Còn đóng phim, nếu vai chính cộng với tiền nghệ sĩ ưu tú thì thường là 15 triệu đồng một tập phim, mỗi tập quay khoảng 2 đến 3 ngày.

- Nếu không có sẵn một tiềm lực đáng nể là có nhà, thu nhập khá cao từ đóng quảng cáo, đóng phim thì có lẽ anh cũng sẽ phải bon chen để đảm bảo cuộc sống cho gia đình, không ngoại trừ việc anh sẽ phải nhận tiền từ những người đến xin giấy phép?

- Đúng là tôi có tiềm lực sẵn, không phải quá lo lắng về cơm áo gạo tiền nên “văn hoá phong bì” không đụng chạm được đến tôi. Nhưng việc nhận phong bì hay không, tôi nghĩ không phải do điều kiện sống mà do phẩm chất của từng người. Ngày xưa, khó khăn đến mức không có gạo ăn, chúng tôi đã ăn bất kỳ cái gì mà dân cho bộ đội. Đã trải qua những ngày như thế, thì những khó khăn ngày sau chẳng có nghĩa lý gì cả nên dù nghèo thì tôi cũng không lấy tiền hối lộ từ người khác để lo cuộc sống sung túc cho bản thân.

Chỉ xài vài bộ quần áo “made in May 10”

- Là một nghệ sĩ nổi tiếng, lại là một quan chức trong ngành văn hoá, thu nhập lại cao so với mặt bằng chung, có lẽ bây giờ anh cũng phải mặc những bộ quần áo sang trọng, ăn ở những nhà hàng đắt tiền để tương xứng với sự nổi tiếng?

- Ngược lại, tôi vẫn giữ nếp sống cũ. Buổi trưa, tôi hay được mời đi ăn ở các nhà hàng nhưng tôi rất ít đi mà thường hay ăn cơm ở công sở, dù chỉ có vài hạt lạc với mấy cọng dưa nhưng tôi nhai ngon đến mức mọi người hỏi sao ăn ngon thế.

Rượu Tây tôi cũng không uống, mà tôi chỉ uống loại rượu ngâm các loại rễ cây. Nếu hôm nào đó đi ăn với khách hoặc bạn bè thì bao giờ tôi cũng mang theo một bình đi. Còn trang phục của tôi thì tôi không thích mặc đồ sang trọng. Bộ tôi đang mặc là quần áo của May 10, cái quần chỉ khoảng 120 ngàn, còn áo thì 150 ngàn mặc suốt từ năm 2000 và tôi đã mặc đóng rất nhiều phim.

Nhiều khi anh em họ bảo, có khi Cường phải thay quần áo đi thôi chứ phim nào cũng chỉ có mấy bộ, diễn đi diễn lại, giống nhau quá (cười). Thế là tôi mua 3 cái áo trắng dài tay và 2 cái áo trắng cộc tay cùng vài cái quần Tây màu xanh đậm. Thế là không ai kêu được nữa vì các vai quan chức thì cũng chỉ mặc áo trắng quần xanh thôi. Tôi nghĩ mặc quần áo sang trọng không làm cho con người sang trọng lên, mà chính do tri thức và công việc mới khiến mình sang trọng lên được. Đừng bao giờ để mình mặc quần áo rách, thế thôi.

- Xin cảm ơn anh.

Theo Lã Xưa - gdvaxh.gif

25/3/08

Người cựu binh đi bộ từ Bắc vào Nam

Tuổi Trẻ Online - Thứ Ba, 25/03/2008, 05:39 (GMT+7)

TT - Những ngày này trên đường thiên lý Bắc - Nam, có thể bạn sẽ nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục, tập tễnh đi những bước khó nhọc. Đó là cựu chiến binh Trần Ngọc Sơn (xã Vũ Quý, huyện Kiến Xương, Thái Bình).

Ông dự kiến sẽ có mặt tại TP.HCM vào ngày 30-4, sau 70 ngày xuất phát từ Hà Nội.

"8g15 ngày 11-3-2008, khi chúng tôi đang trực tại cơ quan thì chú Trần Ngọc Sơn bước vào. Sau khi nghe chú trình bày, chúng tôi thật sự xúc động và cảm phục trước tinh thần, ý chí của chú. Trong chiến tranh cũng như hòa bình, thế hệ chú Sơn là tấm gương để chúng tôi học tập".

Đó là những dòng chữ của chị Phan Thị Thu Thủy (hiện công tác tại khu di tích đôi bờ Hiền Lương, tỉnh Quảng Trị) ghi trong cuốn nhật ký lộ trình đi bộ của cựu chiến binh Trần Ngọc Sơn khi ông đặt chân lên đất Quảng Trị. Sau hai ngày nghỉ chân tại Quảng Trị để viếng nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, đường 9, Thành cổ Quảng Trị, ông Sơn lại khoác balô lên đường.

Vị cựu chiến binh cho biết: ông xuất phát ngày 18-2-2008 tại trụ sở của Hội Cựu chiến binh VN (TP Hà Nội). Hành trang mang theo của ông là chiếc balô đựng vài bộ quần áo để thay cùng mấy hộp thuốc phòng khi đau ốm dọc đường.

Chỉ xuống đôi chân phồng rộp, bong tróc hết lớp da, ông bảo: "Khi biết tôi có ý định đi bộ xuyên Việt để thăm lại chiến trường xưa, vợ và các con tôi không tán thành bởi chặng đường quá dài trong khi tôi mất đến 61% sức khỏe. Nhưng tôi vẫn quyết tâm được thăm lại chiến trường xưa, nơi từng tham gia chiến đấu đồng thời qua đó rèn luyện ý chí, nghị lực bản thân mình".

Trước chuyến đi này, mỗi ngày dù nắng hay mưa, ông đều tập luyện đi bộ 30-40km để cơ thể quen dần với điều kiện thời tiết, đường sá rồi tích cóp số tiền nhỏ để chuẩn bị chuyến đi. "Luyện tập vậy chứ trên đường đi vào đây nhiều lúc cứ tưởng không thể đi nổi bởi bàn chân tê cóng vì giá rét. Bây giờ thì khá hơn rồi bởi cơ thể đã quen dần với thời tiết, bàn chân quen với mặt đường nên mỗi ngày cũng đi được bình quân 30-40km như hồi còn luyện tập đi bộ ở quê”.

Xốc lại chỉnh tề chiếc balô bạc phếch bụi đường, ông Sơn cho biết thêm: nếu chuyến đi này thành công thì sang năm (2009), ông sẽ thực hiện chuyến đi khác không phải chỉ mình ông mà cõng thêm một đồng đội bị cụt chân cùng đi với mình. Ông giải thích: "Đơn giản chỉ vì những đồng chí ấy không thể tự đi về thăm nơi mà họ đã dành một phần thân thể".

Ông Trần Ngọc Sơn nhập ngũ tháng 8-1972, được phiên vào trung đoàn 51 (thuộc Tỉnh đội Thái Bình). Sau đó, ông được điều về Tổng cục Kỹ thuật (trực thuộc Bộ Quốc phòng) rồi được cử đi học lái xe. Trong những ngày diễn ra cuộc chiến ác liệt để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, ông cùng đồng đội trên những chuyến xe tải lương thực, vũ khí, đạn dược có mặt tại Quảng Trị. Năm 1975, ông được chuyển sang trung đoàn 288 (sư đoàn 395) cho đến năm 1983 thì sức khỏe ông yếu dần mà không rõ nguyên nhân. Năm 1984 khi sinh đứa con thứ ba không lành lặn ông mới nghi mình nhiễm chất độc da cam quái ác. Ông xuất ngũ sau đó khi sức khỏe yếu nhanh.

HOÀNG TIẾN