Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

23/11/08

Tuyết và Nắng!




Sáng nay, vô blog để ngắm lại thành quả post ảnh hôm qua thì thấy một hình ảnh thiên nhiên thú vị qua những người bạn với sự trợ giúp của công nghệ (hic hic, như nghị quyết) làm nên.
NGUYỄN MINH ..... là em so với người còn lại (khóa 42 nè), hiện đang ở CHLB Đức.
HTMP...... là chị so với NGUYỄN MINH...(khóa 39 nè), hiện đang ở Úc.
Mong sao 2 chị em nếu chưa add nhau thì qua đây nhận ra nhau và cùng add nhá.
Chúc tất cả các bạn của tôi hạnh phúc!
Tôi lại vui với ...........đống việc cơ quan của tui đây.
Ôi năm 2008 nặng nhọc!
PS: Ảnh chụp màn hình nên chắc không đẹp đâu bà con ạ! Bấm vào kính lúp ở góc dưới bên phải của ảnh để xem ảnh to hơn nha!

2/7/08

Bạn cũ

Sáng 02/7/2008
Rời nhà đi làm, ghé cây xăng.
Xong. Chuẩn bị lên xe, chợt nghe
"Cho em 20.000đ". Ngoảnh lại một gương mặt quen quen dù nhìn nghiêng.
"Sao ít vậy em?". Mình hỏi
"Dạ chỉ vậy thôi anh". Tiếng trả lời thoảng nhẹ như tiếng con gái đôi mươi
"Không nhìn nhau mà cũng trả lời vậy sao". Khẽ xoay qua, những nếp nhăn thoáng đuôi mắt nhìn thẳng, không e dè, không ngạc nhiên.
"Không nhận ra bạn sao?"
"Không!". Thoáng buồn nhưng trấn tĩnh lại, chắc tại cái mũ bảo hiểm trên đầu đây.
"Cậu là An phải không?"
"Vâng. Anh là ai?"
"Mình là Hải đây". Khẽ nhíu mày và sau đó, nụ cười trên môi.
"Ồ, không nhận ra, tại ông béo quá đấy".
"Bây giờ tớ béo còn cậu gầy hơn xưa. Ngược lại nhỉ, xưa cậu béo gần nhất lớp, còn tớ thì gầy nhất lớp". Cả 2 cùng cười, tay vẫn đóng nắp bình xăng.
"Giờ cậu làm ở đâu?"
"Tớ ở Trường Đại học KHXH&NV"
"A, vậy hả! Sang năm con tớ cũng thi đại học đấy. Cháu thi khối A".
"Vậy sao? Cháu đầu hả?". Tiếng của mình như trầm xuống.
"Cháu đầu. Còn em nó sang năm thi vào chuyên Hóa". Tiếng của bạn thoáng chút tự hào.
"Ôi, nhanh vậy sao! Chúc mừng bạn nhé!". Tay vặn chìa khóa xe máy
"Mình đi làm đây, lúc nào lại gặp nhau nhé".
"Cậu đi đi, tớ cũng đi đây".
Mình quay xe, nổ máy, vào số, chợt nghe
"Này, thế con cậu thế nào?"
"Chưa, mình chưa. Chắc cũng sẽ như con cậu đấy nhưng còn lâu lắm".
Tạm biệt bạn của tôi, chợt nhớ đều sắp được 40 rồi còn gì. Tứ thập tri thiên mệnh!
Vòng đời tháng năm và bè bạn chợt về trong những bộn bề công việc cuối năm học và mùa tuyển sinh.

3/5/08

Chuyện vợ chồng


Tặng vợ yêu câu chuyện của bạn đồng nghiệp của chúng ta nè!!! Phải vui khi đọc chứ không được buồn đâu nhé!

1. Buổi tối, vợ đi gội đầu về, chồng nhìn đồng hồ cười bảo: “Hôm nay em chậm hơn mọi hôm 30 phút”…Vợ chỉ cười trừ không nói năng gì….

Buổi tối cả nhà ngủ say, vợ bật máy tính lên làm việc. Lúc chờ cho máy khởi động tự nhiên vợ nhớ đến những sợi tóc bạc cô thợ gội đầu nhổ hộ lúc tối…Từng sợi, từng sợi một trắng tinh như cước…Lúc đầu mọi người còn đếm, sau nhiều quá không ai đếm nữa…Trước khi ra về, vợ vo tròn lại được một nhúm bỏ vào thùng rác…

Thi thoảng bạn bè vui miệng khen (đểu) vợ trẻ, chồng vẫn thường đùa: “Vợ anh còn một chút xíu cộng chút xíu, cộng chút xíu nữa mới ba mươi tuổi, lấy đâu ra mà già”…

2. Chồng bảo, đi xa nhớ nhất là gì, nhớ nhất là cái lưng vợ. Là vì vợ ngồi suốt ngày bên bàn làm việc, tối đi ngủ vẫn đang ngồi, sáng mở mắt ra cũng vẫn còn ngồi nguyên chỗ đó. Hôm rồi trong bữa cơm trưa kể chuyện đó cho các anh chị trong phòng cùng nghe. Một bác trong phòng bảo: “Bảo chồng em mỗi năm chụp lưng một lần rồi đem ra so lưng năm nay có khác lưng năm ngoái….”. Mọi người ai cũng cười…

Dạo này buổi tối không đọc tài liệu trên máy mà vác mấy cuốn sách lên giường nằm đọc. Vừa đọc, vừa chơi với Gấu bi…Chồng tự nhiên bảo: “Em này, nhà mình dạo này thiêu thiếu một cái lưng...

3. Khi gia đình tập trung đông đủ, chồng kể một câu chuyện: ở nhà con có một cái rễ cây cổ thụ, to lắm, sâu lắm, bám chắc lắm, cưa nào động vào cũng gãy…. Dì Hòa cười bò… Bà giúp việc cười bò… Lâm Hoàng và Gấu bi thấy mọi người cười cũng cười theo… Chỉ có ông bà ngoại là không hiểu. Chồng chỉ vào gầm ghế nơi vợ ngồi làm việc rồi bảo: “Cái rễ cây nó mọc ở chỗ đấy ạ”… Rồi tự nhiên chồng nói thêm mà chẳng cười gì cả: “Chừng nào cái rễ ấy còn, thì chừng ấy con còn thấy yên tâm”…

4. Nhà chật, bừa bộn vì toàn sách là sách. Sáng vợ đi làm, lỉnh kỉnh nào túi máy tính, túi xách to tổ chảng đựng vô thiên lủng các loại sách…Tối, vợ đi làm về, lại mang thêm về một chồng sách khác. Nhét hết các chỗ có thể nhét được... Sách trong các tủ mỗi ngăn sắp làm hai lớp mà vẫn chật... Mỗi tối, để viết một bài khoảng mười lăm trang thì vợ bày ra xung quanh đủ loại sách to nhỏ lớn bé từ trên bàn la liệt xuống mặt đất....Viết xong loạt bài này dọn loạt sách ấy vào rồi lại bày loạt sách khác ra viết bài khác. Nói chung có thể miêu tả là giấy tờ tung tóe, bừa bộn khủng khiếp....

Một lần, bà giúp việc gọi đồng nát để bán giấy vụn, vợ ngồi trong phòng nghe thấy chồng dặn bà: “Báo cháu đọc xong bà cứ bán thoải mái nhưng giấy tờ trong phòng nhà cháu làm việc thì trước khi thu dọn bà cứ hỏi qua cô ấy một câu...Mất một tờ giấy của cô ấy thôi có khi phải ngồi viết lại cả một đêm đấy bà ạ”...

5. Vợ chồng đương nhiên là có lúc sẽ cãi nhau. Sống chung với nhau, quan tâm đến nhau, yêu thương nhau mà lại không bao giờ cãi nhau thì có nghĩa là vợ chồng đó có vấn đề. Cãi nhau vì những lí do rất vớ vẩn mà nghĩ lại thì không thể hiểu là tại sao lúc đó lại cãi nhau. Ví dụ như trời lạnh buổi tối vợ ngồi làm việc chồng bảo vợ: “đi tất vào”. Vợ bảo “da em nhạy cảm, đi tất len ngứa lắm”. Chồng bảo: “nhưng mà lạnh, đi tất vào” . Vợ bảo: “Không”. Chồng cáu: “Có đi tất không thì bảo”... Đấy, nói chung thì rốt cuộc là vẫn cứ cãi nhau....

6. Thi thoảng vợ hỏi chồng: Anh có hối hận không?

Chồng bảo: Có chứ.

Niềm hạnh phúc của tác giả bài viết
"Niềm hạnh phúc" của tác giả bài viết

Vợ hậm hực lườm cho một phát: Hối hận thì bỏ đi thôi.

Chồng bảo: Trót rồi. Hồi mới yêu còn trẻ người non dạ nên hứng chí hứa rằng: khi nào còn ở bên anh em có thể làm bất cứ cái gì mà em thích... Há miệng mắc quai, giờ đành chịu vậy... Nói xong rồi lại còn lắc đầu ra điều rất chi là hối hận....

Từ hồi mới yêu đến giờ tính ra mười mấy năm rồi. Kể ra chồng cũng là một người rất biết giữ lời hứa...

Theo Blog Quách Hiền

23/1/08

Bạn bè bên nhau

Chiều tối ngày 23/01/2008

4 gã kéo nhau đi ăn lẩu. Đúng ra là 5. Nhưng 1 gã đã chạy lo việc khác thế nên còn 4.

Hình như ăn xong rồi, về rồi, bụng vẫn đói meo. Chỉ còn nhớ những nét mặt mỗi người khi tự kể chuyện đời của mình cho nhau nghe. Ấm lòng bởi những sẻ chia.

Có 1 gã khóc.

4 gã này cũng bình thường như bao người khác. Vào ngày đông ngồi lại với nhau. Vơi 2 chai rượu con con mà chỉ có 3 gã uống.

Gã trẻ nhất lại có nhiều điều chia sẻ sâu sắc. Gã nói về cuộc đời mình, về tâm sự 1 năm 2007 trôi qua, năm RỒNG đổi màu đó. Gã đã sưởi ấm tâm hồn và trái tim của những người bạn của gã.

Thế mới biết, bây giờ, cuộc sống nhìn ra điểm mạnh của nhau thì phải có cơ hội cùng sống và làm việc với nhau. Cùng nhau chia ngọt, sẻ bùi. Cùng nhau vui chung, cùng nhau chia sẻ nỗi buồn.

Cảm ơn những bạn bè bên nhau!